"Chả nhẽ đanh đá là độc quyền của phụ nữ?"
Là câu cảm thán thốt lên trên khuôn miệng mỏng lét của Trung, nhân viên phòng kỹ thuật ở công ty máy tính, Quận 2. Số là Trung cao ngót nghét 1m82, thân hình thuộc vào dạng cân đối chứ không quá gầy như tụi con trai "sào tre" thường thấy. Nhưng cứ mỗi lần mở miệng cất tiếng sang sảng là Trung lại khiến chị em sợ đứng hình. "Vì kiểu gì Trung cũng chửi xéo cái này một tí hay ngúng nguẩy chê cái kia một tẹo" - Nga, nhân viên cùng phòng chia sẻ.
Tỉ dụ như hôm nay chị Nga có diện một chiếc áo đỏ mới mua thì Trung sẽ bĩu môi dài hàng ngàn cây số và nói: "Khiếp, trông chị không khác gì khủng bố thời trang, ai đời da đen như socola nguyên chất lại tròng ngay cái áo đỏ chót vào người thế kia?" khiến chị "nhột" toàn thân với đồng nghiệp. Chưa hết, thỉnh thoảng Trung lại super soi xem hôm nay em Oanh hoa khôi không đi guốc cao cũng nấm lùn ra phết, rồi thì chị Hằng làm quả đầu xoăn trông như mì tôm xào hỏng...
Và khi bị các chị phản ứng là trai công sở đừng ngoa ngoắt thế, Trung lập tức trả đũa bằng cách tuôn một tràng dài: "Các chị đã xấu lại không biết phấn đấu, toàn thảm họa thời trang tư vấn cho nhau thì bao giờ mới khá lên được? Không biết phải dựa cột mà nghe chứ, cứ õng ẹo ăn mặc theo ý mình trông có khác gì hai lúa mới từ quê lên không". Thế nên các chị đều thống nhất đặt cho Trung biệt danh là "mama tổng quản" và nháy mắt tránh xa mỗi lần thấy Trung thấp thò xuất hiện.
Thành trai ế vì ngoa ngoắt quá
Đó là câu chuyện dở khóc dở cười của Hoàng, anh chàng giao dịch viên của ngân hàng M, Quận 4. Hoàng cao tầm mét bảy, hộ khẩu thành phố, mặt mũi sáng láng nên cũng lắm cô gái "xin chết". Thế nhưng không cô nào trụ nổi 1 tháng quen nhau với Hoàng, vì "hở ra một tí là anh ấy chê bai đủ kiểu, nói như hắt nước vào mặt khiến cô nào cũng "một đi không trở lại", Thanh Hương - đồng nghiệp cùng cơ quan cho biết.
Được biết, ngày mới vào làm Hoàng cũng ga lăng lắm, nói toàn lời hay ý đẹp cho vừa lòng chị em nhưng đến hôm liên hoan mùng 8/3 vừa rồi, mọi người trong phòng mới được chiêm ngưỡng hoàn toàn tính cách của chàng tên ngoa, họ ngoắt này.

Ai dám yêu chàng ngoa ngoắt thế kia?
Chuyện là hôm đó cả phòng rủ nhau mua đồ hải sản về nhà Sếp liên hoan vì nhà sếp có sân vườn cực rộng, cực đẹp, cực mát. Các chàng trai công sở được phân công ở nhà dọn dẹp, còn cánh con gái được giao nhiệm vụ đi chợ và Hoàng cũng xung phong đi theo để xách đồ cho chị em. "Ai dè, ra đến chợ Hoàng tranh luôn nhiệm vụ trả tiền và kỳ kèo mặc cả với mấy cô bán hàng cho tụi mình. Lúc ấy cô bán cá có cân thiếu đâu 1 hay 2 lạng, Hoàng liền ầm ĩ trả treo là "bán buôn thế thì ăn lãi cả gốc lẫn ngọn à, cân thiếu mà cứ đòi tính tiền bằng thì nhà bà giàu hơn thiên hạ rồi còn gì. Cân điêu thế này thì người mua chúng tôi thiệt hết hả?" và nhất quyết đòi trả lại, ra hàng khác mua mặc kệ chị em đang "mắt tròn, mắt dẹt".
Chưa hết, ra đến hàng rau mua đồ về nấu canh chua, chàng cũng ỉ eo với người bán: "Rau héo thế này mà đem bán thì ăn vào làm gì có dinh dưỡng, thôi cô mang về nuôi heo, nuôi gà chứ mất tiền mua mà không ăn được rau ngon thì chết à". Trong đám chị em đi chợ có Hoa, vốn là người được Hoàng thầm thương trộm nhớ, Hoa cũng có cảm tình với Hoàng nhưng nay nghe được vài lời ngoa ngoắt của chàng thì Hoa kiếm cớ chuồn thẳng. Được thể, về sau Hoàng chẳng thèm giữ ý tứ, cứ đanh đá chành chọe với chị em luôn và ngay. Bây giờ gặp Hoàng thì gái ngân hàng tránh xa, gái nơi khác thì 1, 2 tuần là "té".
Đanh đá với cả sếp
Vốn có "ô dù" to, Hải bước vào một công ty kiểm toán lớn ở Quận 3 khá dễ dàng. Thế nên chàng chẳng phải giả bộ "rào trước đón sau" đoán ý chị em, nhìn ai ngứa mắt là Hải "phang" luôn vài câu ngoa ngoắt không kém mấy mụ hàng tôm, hàng cá ngoài chợ. Nào thì "Chị bảo ai không đi làm đúng giờ, em đi gặp khách hàng chứ có tơn tớn đi chơi nay siêu thị, mai nhà hàng như ai kia đâu mà chị cứ chồm chồm quát tháo thế", khi chị Sếp mới nhỏ nhẹ bảo Hải "Mai em đi làm đúng giờ nhé, nội quy công ty không cho phép đi làm muộn giờ đâu." vì Hải thường xuyên 10 giờ mới đến.
Chưa hết, thỉnh thoảng Hoàng lại giở võ miệng với mấy chị em trong phòng về vài việc cỏn con chưa vừa mắt như "Chị định ăn bớt tiền quỹ đấy à, em đóng lần này là lần thứ 6 rồi mà cứ nheo nhéo kêu đóng lần thứ 5. Tiền có phải giấy đâu mà cứ bắt đóng mãi thế thì em ăn cháo cầm hơi à?" khi Vân nhắc Hoàng đóng quỹ phòng còn thiếu. Rồi thì ra "trả đũa" với chị tạp vụ công ty "Chị xem cái bàn làm việc của em mà chị dọn đến lần thứ 3 vẫn chưa sạch vết ố trà, thế mà em hỏi cứ nhem nhẻm bảo chị làm rồi, lau rồi".
Thế nên ai ở công ty thấy Hải là né sạch và biệt danh "thím" Hải cũng ra đời từ tính tình ngoa ngoắt của chàng trai công sở này. Tất nhiên, chả cô gái nào dám yêu Hải vì sợ rước nhầm phải phiên bản "bà mẹ chồng ác tính".
Kết:
Những anh chàng ngoa ngoắt nêu trên thỉnh thoảng cũng vô tình "lọt" vào nơi làm việc, chị em phải chấp nhận "sống chung với lũ" nhưng trong lòng khó chịu vô cùng. Nhưng làm thế nào để thay đổi tính tình, biến trai ngoa ngoắt thành trai "chuẩn men" của văn phòng thì vẫn là câu hỏi lớn chưa lời đáp cho nhiều chị em.