Cảm nhận của khách về du lịch campuchia.

"Tôi ngưỡng mộ du lịch campuchia" Đó là câu nói của khách du lịch khi tham gia hành trình tour du lịch campuchia được viết trên báo vnexpress. Không chèo kéo, không chặt chém và nhà vệ sinh thì đẹp,cách làm du lịch của Campuchia cũng đáng để Việt Nam học hỏi.
Văn hóa du lịch thân thiện

Kampong Som là thành phố biển du lịch hiếm hoi của Campuchia, có một số nơi bờ biển bị người dân nghèo chiếm ngụ, một số nơi bị ngập rác kinh khủng!


Chúng tôi đến tắm biển ở một khu vực do một số người nghèo dựng lều kinh doanh. Đây cũng là nơi cư ngụ của họ, họ cho thuê ghế bố, bàn, lều che, kinh doanh nước uống, bia, đồ ăn khô...


Bãi biển ở đây khá sạch sẽ nhưng ít du khách, không có trẻ em bán hàng rong. Phòng tắm thay đồ cho phụ nữ là một tấm bạt cũ bao quanh một tảng đá to. Nước ngọt được lấy từ vòi nước bên ngoài đổ vào xô mang đến phòng tắm, đàn ông thì đứng tắm ngoài trời và thay đồ cũng trong phòng tắm trên.


Chúng tôi chỉ thuê ghế bố, lều và tắm thay đồ, không ăn uống gì. Nhưng khi hỏi tính tiền thì chủ quán không tính tiền vì không đáng bao nhiêu, và do có người địa phương hướng dẫn.
Xem thêm: du lịch campuchia

Đến Siem Reap, tôi cũng đã vào thăm nhà vệ sinh trong khu chợ bán đồ lưu niệm, về thị giác thì cũng được, nhà vệ sinh không có mùi hôi.


Điều ấn tượng nhất là tấm bảng ghi dòng chữ "free for tourism" (miễn phí cho khách du lịch). Khỏi phải nói là tôi mừng thế nào trước khi "xả bầu tâm sự" vì lúc đó trong túi không có tiền lẻ riel (tiền Campuchia)! Nhà vệ sinh trong khu vực Ankorwat cũng miễn phí cho khách du lịch đã mua vé.


Phần lớn các trạm xăng ở Campuchia kết hợp với siêu thị mini, có thể thêm nhà hàng nên nhà vệ sinh được chú trọng.


Ngày xưa ông bà ta dùng khái niệm "cầu tiêu", "nhà xí" nên việc xây dựng bảo dưỡng không được chú trọng, hoặc ngày nay xã hội ta có quá nhiều vấn đề cần giải quyết cho nên nhà vệ sinh vẫn cứ mãi là "cầu tiêu", "nhà xí"?


Ankorwat, hàng quán được phân khu ngăn nắp trật tự, trẻ em bán hàng rong cũng chỉ hoạt động trong khu vực này.


Khi chúng tôi đến mua hàng, trẻ em bán hàng rong đến mời chào và sau hai lần khách hàng từ chối, chúng thôi không đi theo nữa.


Xe cut kit (xe gắn máy kéo theo thùng xe 4 chỗ) cũng tập trung trong một khu vực nhất định và hoàn toàn không có chuyện chèo kéo chạy theo khách du lịch gây náo loạn, giựt đồ móc túi như ở xứ ta!


Các quán ăn, hàng quán ở Campuchia không thuê thanh niên làm cò mồi chèo kéo khách du lịchđến hàng quán của mình, khách dừng ở quán nào thì thoải mái đi vào mua sắm.
Xe máy chạy chậm sát lề phải do vậy xa lộ rất thông thoáng mặc dù đường hẹp
Quán ăn nào cũng có thanh niên giữ xe, giúp đậu xe nhưng tuyệt nhiên không chủ động lấy tiền giữ xe, việc bồi dưỡng là do lòng hảo tâm của khách.


Ở các hàng quán ở Campuchia, nếu sau khi trả giá bạn không muốn mua thì cứ vui vẻ rút lui, không lo bị chửi rủa sau lưng.


Xe máy và xe ô tô cá nhân cũng là vấn nạn của Campuchia, nhất là Phnom Penh, kẹt xe vẫn thường xảy ra vì xe máy cũng chạy loạn xạ để tìm đường thoát.


Ở đây việc đội mũ bảo hiểm hình như là không bắt buộc, xe máy chở 3 rất nhiều nhưng họ chạy chậm.


Người Campuchia không đội mũ bảo hiểm thì thôi, chứ ai đã đội mũ bảo hiểm thì đó thực sự đúng là mũ bảo hiểm, không phải là loại “mũ bảo hiểm giả cầy” hoặc “mũ bảo hiểm thời trang” như ở xứ ta.


Trong suốt khoảng 1700km đường bộ ở Campuchia tôi không thấy bất kỳ tai nạn giao thông nào.
Đây là cảnh thường thấy trên xa lộ ở Campuchia, xe van chứa đầy người bên trong, phía sau thì chất đầy hàng, trông thì rất mất an toàn nhưng chưa thấy tai nạn vì tài xế chạy chậm và không vượt mặt ẩu, cảnh sát giao thông không phạt! Xe gắn máy chạy chậm sát lề phải

Xe chở khách đường dài ở Campuchia phổ biến là loại van, chất đầy người, mở luôn cửa hậu phía sau để chở đồ, trông qua thì rất mất an toàn nhưng kỳ thật tôi chưa thấy tai nạn, thực tế tài xế chạy chậm và không vượt mặt.


Đường xa lộ ở Campuchia hẹp, không có dãy ngăn cách, có bảng hạn chế tốc độ nhưng không có cảnh CSGT đứng bắn tốc độ hay chặn xe đòi hối lộ (xin lỗi chắc họ ăn hối lộ bằng cách khác kín đáo hơn chăng?), và cũng không có bảng thông báo “đoạn đường này thường xuyên tổ chức bắn tốc độ” như ở xứ ta!


Nói về tín ngưỡng thì có lẽ người Campuchia không thua kém người Việt nhưng trong Ankor Wat và miếu Bà đen trên đường tôi ghé qua, người Campuchia chỉ vào thắp nén hương nhỏ chứ không mua mâm quả hoành tráng để cúng bái, và cách họ cúng tiền công đức cũng đáng để học tập, bỏ tiền vào thùng chứ không vứt bừa bãi.
Việc thắp nhang ở miếu thờ Bà Đen ở Campuchia không dùng mâm quả hoành tráng, không dùng nhang to như “cột nhà”.