Tôi*không còn nhận ra mình với hai đêm*khốn khổ đó nữa, bây giờ tất cả chỉ còn là sự xấu hổ tột độ. Không biết hạnh phúc bé nhỏ tôi đang có trong thời gian ngắn tới sẽ thế nào nữa? Mọi thứ thật rối bời, thật khó chia sẻ hay tâm sự cùng ai. Chẳng lẽ tôi sẽ giữ mãi những sai lầm này làm bí mật cho riêng bản thân mình hay sao? Điều này đồng nghĩa với việc*tôi sẽ trở thành kẻ nói dối gia đình, vợ con mình mãi mãi ư? Nhưng nếu*tôi nói thật cho mọi người cùng biết thì điều gì sẽ xảy ra? Buồn thật, không ai biết trước chữ ngờ, mặc dù mọi thứ là do chính suy nghĩ, hành động của tôi gây ra.
Tôi*đã từng rất tự hào vì được sinh ra trong một gia đình nề nếp, được rèn luyện trong môi trường quân đội trước khi trở thành một sinh viên đại học, rồi*tôi có một công việc ổn định, thu nhập đủ để có cuộc sống không phải lo lắng gì. Mọi thứ cứ thế êm đềm trôi giữa tình cảm yêu thương của gia đình. Vậy mà vì lẽ gì mà*tôi ra nông nỗi này chứ?*Chính*tôi đang bóp chết tương lai mà mất bao công sức, đánh đổi biết bao thứ mới tạo dựng nên. Thật đáng tiếc!

Tôi đang và sẽ cố gắng không bao giờ để điều này xảy ra một lần nữa (Ảnh minh họa)
Có người đã từng nói với*tôi rằng: "Em ạ, mọi ham muốn chỉ diễn ra trong đầu ta vài giây đến vài phút thôi, nếu biết vượt qua chiến thắng chính mình thì mình vẫn còn mọi thứ, nếu không vượt qua thì coi như những gì mình mất bao công sức tạo dựng sẽ trở về con số không". Đây không phải là một câu triết lý song*tôi thấy nó đúng,*tôi đã nghiêm túc thực hiện, nhưng chẳng được bao lâu. Thứ mà xưa nay*tôi vẫn coi là bản lĩnh hóa ra chẳng ra sao.
Chỉ vài chén rượu, vài câu nói khích, vì một chút sĩ diện mà*tôi đã hai lần làm cái điều xấu xa đó. Tôi*có vợ, có con, đâu thiếu thứ gì nữa chứ? Tại sao phải tìm tới cái thú vui bẩn thỉu nhem nhuốc đó để bây giờ phải dằn vặt phải hoang mang, lo sợ bệnh tật, lo sợ hạnh phúc gia đình, danh dự nữa.*Tôi thấy ghê tởm và sợ chính bản thân mình, cái cảm giác khinh bỉ chính mình khi nằm bên cạnh gái buôn phấn bán hương, họ không phải là kẻ đáng khinh, chỉ những thằng như*tôi mới đáng khinh.*Tôi không thanh minh, không dám bào chữa gì nữa, bởi tôi quá tệ, nói và hứa nhưng không làm được.
Tôi không muốn mất những gì mình đang có, tôi không muốn trở thành kẻ lây lan bệnh tật cho vợ con.*Tôi chẳng biết tâm sự hay chia sẻ cùng*ai, ngoài việc gửi lên 24h.
Tôi*đang và sẽ cố gắng không bao giờ để điều này xảy ra một lần nữa trước khi mọi thứ quá muộn! Buồn thật, đáng thương cho tôi*quá!