Hữu Uy phơi mình trên chiếc ghế sofa ngoài phòng khách, để cho ánh đèn như thứ chất lỏng màu xám bạc chảy trên mặt. Những tấm cửa kính trong suốt để ánh sáng như soi rọi chính tâm hồn anh không hề giấu diếm tình cảm dành cho An Vi.
An Vi đã đem đến cho anh những cảm giác hoàn toàn mới. Những khát khao chiếm hữu không phải đến từ một khuôn ngực hay một đường cong nóng bỏng nào khác mà đến bởi chính tâm hồn cô. Cô đã cho anh biết, thế nào là thực sự yêu một người. Nhưng rốt cuộc anh đã hành động như thế nào? Anh đã phản bội tình cảm chân thật của mình dành cho cô. Dù có do tác nhân bên ngoài nào đi chăng nữa thì cũng không thể phủ nhận được việc anh đã tước đoạt thể xác cô. Anh nghiêng mình. Một nửa khuôn mặt khuất vào bóng tối che đi những giọt nước mắt lấp lánh chực trào trên má. Anh phải làm thế nào để bù đắp cho cô? Câu hỏi đó lại một lần nữa in hằn trong trí não anh.
***
An Vi mơ màng chìm trong mộng mị. Những cơn co giật của cô mỗi khắc đều khiến Dương Kha cảm thấy một nửa trong mình đã chết. Anh áp tay lên vầng trán đang bắt đầu túa mồ hôi của An Vi rồi nắm lấy bàn tay ướt đẫm của cô. Mọi chuyện rồi sẽ qua thôi. Anh áp đôi môi mình vào bàn tay xanh gầy ấy. Anh mong những ấm nóng nơi con tim mình sẽ khiến cô an lành hơn.
Khoảng giao nhập nhoạng giữa đêm và ngày trùm đổ lên cơ thể An Vi. Trong thứ ánh sáng kỳ diệu đó, toàn thân cô như phát sáng. Dương Kha bị mê hoặc, đôi mắt không rời An Vi.
-*** Mình muốn đi khỏi nơi này! - An Vi không nhìn vào mắt Dương Kha. Cô cài lại một lọn tóc rủ lên vành tai. Cô đã cảm thấy quá mệt mỏi. Cô không muốn ở đây thêm một chút nào nữa. Những xa hoa tráng lệ của thành phố này như bọt bóng xà phòng nhẹ tênh, cô hoàn toàn không có cơ hội tiếp cận và nếu như có cơ hội tiếp cận thì nó cũng sẽ nhanh chóng nổ tung.
-*** Dù cậu đi tới đâu, mình sẽ đi cùng cậu. - Dương Kha quả quyết. Mỗi lời Dương Kha nói đều là những suy nghĩ đã chín chắn, hoàn toàn không phải phút giây bồng bột nhất thời.
-*** Cậu còn có công việc và một tương lai sáng ở nơi này. -An Vi cụp mắt lại.
-*** Nhưng tất cả điều đó sẽ hoàn toàn vô nghĩa nếu không có cậu.- Cuối cùng thì Dương Kha cũng nói được một câu thật với lòng mình – dù câu nói đó hơi muộn màng.
An Vi cúi xuống đầy mông lung. Những sợi tóc tơ lòa xòa trước trán.
-*** Cậu đừng làm mình cảm thấy có lỗi với cậu thêm nữa được không? - Phản ứng của An Vi nhất định là như vậy.
Dương Kha đã sớm đoán biết được điều đó. Anh đã chuẩn bị tinh thần đón nhận tất cả... Dương Kha xoay vai An Vi lại. Giọng nói anh ấm áp trong cái nhìn đầy trìu mến.
-*** An Vi nhìn tớ này, cậu tin tưởng tớ chứ. Tớ làm điều đó vì tớ chứ không phải vì cậu!
An Vi ngước đôi mắt trong lên nhìn Dương Kha đầy cảm động. Thực sự, khi trốn chạy, cô cũng cần có bạn đồng hành. Cô chưa đủ cứng rắn để có thể biến mất một mình. Dương Kha là sự lựa chọn hoàn hảo. Nhưng cuộc sống của Dương Kha hiện tại đang rất ổn. Cô không có lý do gì mà phá vỡ những gì mà Dương Kha đã cố công xây đắp. Tương lai của Dương Kha rất xán lạn. Chính vì thế, sự lựa chọn của cô chỉ có một. Hoặc là để Dương Kha đi cùng mình. Hoặc là cô sẽ phải mạnh mẽ lên.
An Vi chọn cách thứ hai.
***
Ngày hôm sau, trong lúc Dương Kha đi làm, An Vi đã lặng lẽ trả phòng. Đơn nghỉ việc của cô cũng đã được chấp nhận. Còn công việc chỗ Hữu Uy, nếu bị kiện vì phá bỏ hợp đồng, cô cũng sẽ bồi hoàn. Bây giờ, cô cần có thời gian để suy nghĩ. Cuộc sống mới ở một vùng đất mới sẽ giúp cô trưởng thành hơn. Một ngày nào đó, gần thôi, cô sẽ để cho Dương Kha biết nơi cô đang đến. Nhưng nhất định không phải bây giờ. An Vi biết rằng Dương Kha sẽ phát điên lên tìm cô, nhưng thời gian sẽ dần nguôi ngoai tất cả. Và đâu phải cô không bao giờ trở về nữa.
Chiếc tàu lăn đều những nhịp bánh. An Vi chống tay nhìn qua ô cửa sổ. Màu xanh của những hàng cây ven đường nối tiếp nhau chạy lùi lại phía sau. Những mệt mỏi và ảo não cũng nối tiếp nhau lùi lại. Trong lòng cô hiện tại, những gì đã trải qua không còn quá đau đớn nữa. Nó đã được cô gói gém rất kỹ giấu sâu trong tận đáy lòng. Con người ta không thể cứ mãi sống trong đau thương như thế! - An Vi tự nhủ.

Trong lòng cô hiện tại, những gì đã trải qua không còn quá đau đớn nữa (Ảnh minh họa)
Chiếc tàu dừng lại trước một sân ga rộng nhốn nháo. An Vi khoác chiếc ba lô đen lên vai. Chiếc ba lô tuy không rộng lắm nhưng cũng bao chứa được những gì cô nhất định phải mang theo. Cô len qua những dòng người đông đúc trong thời tiết êm dịu của những ngày chớm hè.
-*** An Vi!- Một cô gái xinh xắn dáng người bé nhỏ giơ tay vẫy vẫy.
An Vi nhoẻn miệng cười tiến lại gần:
-*** Đồ khỉ. Mấy tháng không gặp, mày cũng chẳng khác là bao nhỉ. Chỉ có điều đã thấy rõ bụng lắm rồi này. Chừng nào tao có cháu bế đây. - An Vi xoa xoa tay vào bụng bầu của Phương Nhã trêu chọc.
-*** Tầm tháng 9 mày ạ. Mà An Vi, ông xã tao đang chào mày từ nãy tới giờ đấy. - Phương Nhã giả vờ hờn dỗi. An Vi luống cuống chào người đàn ông trước mặt.
-*** Anh Tuấn Duy, em thật vô ý, em đã không nhìn thấy anh.
Tuấn Duy lắc lắc đầu:
-*** Em khách sáo rồi, đều là chỗ quen biết cả mà.
Thời đại học, Tuấn Duy học trên An Vi và Phương Nhã hai khóa. Họ quen biết nhau khi cùng sinh hoạt trong câu lạc bộ tiếng Anh của trường. Tuấn Duy học không thực sự tốt nhưng bù lại, tiếng anh của anh rất khá. Ra trường cũng vào thời điểm thuận lợi nên dễ dàng kiếm được việc làm chứ không đến nỗi chật vật như tình cảnh của An Vi bây giờ. Nhắc lại chuyện quá khứ, An Vi thấy có chút không tự nhiên. Thực ra người ban đầu Tuấn Duy theo đuổi là An Vi nhưng cô không có tình cảm gì khác với anh ngoài tình bạn. Ngược lại Phương Nhã lại rất nồng nhiệt với anh. An Vi có thể cảm thấy những thấp thỏm trong lòng cô bạn mỗi khi Tuấn Duy đi ngang qua nở nụ cười thân thiện. Chính vì vậy, An Vi đã giấu biệt chuyện Tuấn Duy có tình cảm với mình mà cố ý tác thành cho hai người.
-*** An Vi, mày đã quyết định đến đây tìm vận may thì nhất định phải ở cùng với bọn tao nhé!
Lời đề nghị của Phương Nhã khiến An Vi lúng túng. Làm sao có thể như vậy được cơ chứ. Nhưng cô không muốn trực tiếp từ chối thành ý của Phương Nhã.
-*** Tao đã tìm nhà trọ trên mạng trước khi đến đây rồi. Cũng đã chuyển khoản đặt cọc trước rồi.- Cuối cùng An Vi cũng viện ra được một lý do. Thực ra cô định thuê tạm nhà nghỉ nào đó vài hôm rồi sau đó vừa tiện tìm việc vừa tiện tìm chỗ làm, cô chưa hề đặt cọc nhà trước.
Mặt Phương Nhã ỉu xìu như bánh đa gặp nước.
-*** Chỗ tao cũng rộng mà, vẫn còn một phòng trống.

-*** Thôi em, chắc An Vi cũng muốn có không gian riêng mà.- Tuấn Duy mỉm cười – Với lại ở cùng một người đang mang bầu và dữ dằn như em, cô ấy cũng trở nên đỏng tính mất. Mà An Vi đã tìm được công việc chưa?- Tuấn Duy quay sang An Vi hỏi giọng đầy trìu mến.
-*** Em chưa anh ạ. Công việc bây giờ cũng không phải dễ kiếm.
Lý do An Vi nói với Phương Nhã khi chuyển đến thành phố này chỉ là vấn đề về công việc. Cô không hề nhắc đến những đau buồn vừa qua trong cuộc sống mình. An Vi tin tưởng Phương Nhã là người kín đáo nhưng cô không muốn làm bạn mình lo lắng.
Hải Phòng không ồn ào như Hà Nội. Đường phố rộng nhưng ít người qua lại hơn. Những hàng phượng vĩ chạy dọc hai bên đường đầy kiêu hãnh hoàn toàn xứng với danh xưng của thành phố bao chứa nó. An Vi nhắm mắt tưởng tượng: chỉ một thời gian ngắn nữa thôi, cả thành phố này sẽ rực trong màu đỏ. Những ngọn đuốc hoa sẽ rừng rực cháy suốt cả mùa hè.
An Vi từng nghe nói người Hải Phòng sống phóng khoáng. Và cô hi vọng là thế. Chất mặn mòi của biển cả thấm đẫm trong từng thớ thịt hào sảng. An Vi cảm thấy tâm hồn mình dễ chịu hơn trong tiết trời nắng ấm, chỉ có điều bàn tay cô vẫn đổ mồ hôi nhễ nhại...
-*** Đã phiền vợ chồng mày rồi.
-*** Lôi thôi, phiền hà gì mày. Thứ bảy anh ấy cũng rảnh mà, còn tao giờ cũng chỉ toàn ở nhà chăm bụng bầu thôi. Lấy chồng sớm, có con sớm bị kiềm chân lắm.- Phương Nhã liếc nhìn Tuấn Duy đầy trêu chọc.
Tuấn Duy nhấc ba lô của An Vi ra khỏi taxi, lại đứng bên cạnh vợ:
-*** Em thấy cô ấy nói vậy có bất công không, chẳng biết là ai kiềm chân ai nữa đấy.
Phương Nhã phét nhẹ vào cánh tay Tuấn Duy cười khúc khích. An Vi chứng kiến cảnh tượng hạnh phúc đó tuy rất mừng cho bạn nhưng cũng không khỏi chạnh lòng khi nghĩ tới hoàn cảnh của mình. Cô bây giờ như một cánh chim lạc loài không phương hướng...
Căn nhà của vợ chồng Phương Nhã khá rộng rãi, ngoài ban công cũng leo đầy hoa sao. Những chiếc lá hoa sao gai nhỏ, xanh sẫm dịu dàng quấn mình trên những khung cửa sắt. Có mấy chậu lan treo trên cao, hoa nở tím hồng đấy kiêu hãnh. Chắc sự bài trí này đều là của Tuấn Duy bởi An Vi hiểu, cô bạn Phương Nhã của mình cũng giống cô, chẳng thể tinh tế được đến thế.
-*** Ăn trái cây đi mày! - Phương Nhã đẩy đĩa trái cây đã gọt sẵn ra trước mặt An Vi. Cô xoa xoa chiếc bụng bầu đấy mãn nguyện. - Con bé vừa đạp đấy mày ạ.
-*** Biết là con gái rồi hả mày?- An Vi hạ chiếc dĩa cắm hoa quả xuống nhìn vào chiếc bụng hơi lồi lên sau lớp vải áo của Phương Nhã.
-*** Ừ, con gái. Tao cũng chỉ mong con gái tao sau này lớn lên như mày.
An Vi suýt chút nữa sặc miếng táo trong miệng. Cô vỗ vỗ ngực mình cho xuôi xuống.
-*** Mày lại mong con gái mày giống tao á? - Không thể tin được là Phương Nhã ngốc nghếch này lại muốn con gái mình trở nên giống cô.
Phương Nhã chống tay lên cằm chăm chú nhìn An Vi.
-*** Mày không biết là mày từng là thần tượng của bọn tao à? Các chàng trai theo đuổi mày nhiều vô số kể mà thực ra thì mày đâu có xinh hay duyên dáng gì mấy đâu.
-*** Vậy chắc là tao có duyên ngầm mà chỉ các chàng trai mới nhận ra thôi.- An Vi nổ một tràng cười giòn.
-*** Ai mà biết được bọn con trai nghĩ gì. Chúng nó còn phức tạp hơn cả con gái - Phương Nhã nhún vai, vờ vĩnh làm bộ bất cần – Mày thấy không, kể cả mày đang thất nghiệp như bây giờ thì Thượng đế cũng quá ưu ái mà ban cho mày một quá khứ được bao nhiêu chàng trai đeo đuổi nhá.
An Vi không thể ngừng cười trước bộ dạng của Phương Nhã, cô xua xua tay ra dấu.
-*** Thôi tao xin mày. Đừng kể chuyện cười nữa.

-*** Ờ thì không kể chuyện cười nữa. Nhưng mà này, mày có người yêu chưa. Vẫn ôm mộng tương tư đấy à?- Phương Nhã nhìn cô với ánh mắt đầy dò hỏi. Gương mặt An Vi thoáng chút tối lại.
-*** Anh bạn Dương Kha của mày thế nào, vẫn bám đuổi mày ghê chứ?
An Vi lắc đầu. Cô không muốn nhắc lại những chuyện trước đây nữa, kể từ bây giờ, cuộc sống của cô sẽ bước sang một trang mới. Ít có hình bóng của Dương Kha, và sẽ hoàn toàn không có hình bóng của Hữu Uy.
(Còn nữa)
Chàng trai nào sẽ yêu em? (P.1)
Chàng trai nào sẽ yêu em? (P.2)
Chàng trai nào sẽ yêu em? (P.3)
Chàng trai nào sẽ yêu em? (P.4)
Chàng trai nào sẽ yêu em? (P.5)
Cuộc sống của An Vi không có Dương Kha bên cạnh, cũng sẽ hoàn toàn không có hình bóng của Hữu Uy. Và nếu như An Vi gặp lại chàng trai cô đã thầm thương trộm nhớ suốt thời đại học thì sẽ thế nào? Liệu cô có vứt bỏ được những đau thương xưa cũ để đến bên chàng trai ấy? Kỳ tiếp theo hứa hẹn sẽ mang đến cho bạn đọc rất nhiều điều bất ngờ, thú vị! Mời các bạn hãy đón đọc phần 7 "Chàng trai nào sẽ yêu em?" trên chuyên mục Bạn trẻ cuộc sống vào lúc 9h00 ngày20/3/2013 nhé!