[B][URL=http://truyen.thichngay.com]Đọc truyện[/URL][/B] : [B]Tôi như ánh dương rực rỡ[/B]

Tôi ngủ ở ký túc xá tròn một ngày một đêm.

Nên đến tối lại ngủ không được. Trằn trọc một lúc, dứt khoát dậy chơi trò chơi điện tử cầm tay cả đêm. Sáng sớm đầu tuần, tôi tinh thần uể oải bước đi làm. Nếu ở trên đường, Lâm Tự Sâm bắt gặp bộ dạng tôi như thế này, có lẽ sẽ lại muốn châm chọc tôi vài câu đây. Ai dè vừa đến văn phòng đã nghe thấy một tin tức đáng sợ.


“Phó tổng Lâm hình như lái xe gây tai nạn rồi.” .
Không phải chứ? Trong nháy mắt cơn buồn ngủ của tôi toàn bộ tiêu tan, nhớ lại lời cầu khấn của tôi ở chùa. . . lẽ nào. . .
[B]Xem thêm truyện tại đây
[/B]


[LIST][*][B][URL=http://truyen.thichngay.com/tag/tieu-thuyet-tinh-yeu]Tiểu thuyết tình yêu[/URL][/B][*][B][URL=http://truyen.thichngay.com/tag/tieu-thuyet-trung-quoc]Tiểu thuyết trung quốc[/URL][/B][/LIST]


Tôi bám lấy người truyền tin, Tương Á, khẩn trương hỏi: “Anh ta có bị làm sao không?” .

Tương Á hoài nghi nhìn tôi, giọng nói lập tức nghe chua loét: “Nhiếp Hi Quang, cô làm sao mà khẩn trương vậy hả? Thật nhìn không ra cô quan tâm phó tổng Lâm như thế đó.”
Nói xong cô ấy quay người bỏ đi, thông tin gì cũng chẳng cho tôi.


May là rất nhanh sau đó có cuộc họp bộ phận. Phụ trách lần này là người không mấy nhúng tay vào công việc – tổng giám đốc Trương. Trương tổng. Trương tổng thông báo phó tổng Lâm bị tai nan xe, may mắn là việc không nghiêm trọng, nhưng thông tin là cần nghỉ ngơi vài tuần.


“Tháng này công việc của phó tổng Lâm do tôi chịu trách nhiệm. Nhưng mà gần đây bên khu sản xuất mở rộng, có nhiều lúc cần cậu ấy trực tiếp cho ý kiến. Cho nên cần một người đến đưa hồ sơ cho phó tổng Lâm. Cũng không cần đi nhiều lắm, chắc chỉ một tuần một, hai lần thôi. Có ai muốn đi không?”
Trương tổng nhìn chung quanh. Tôi tranh thủ lúc người khác còn đang chộn rộn đã giành phần đứng lên: “Trương tổng, tôi đi.”


Mọi người đều nhìn sang. Tôi ho khan, giải thích: “Trước tiên, đương nhiên là vì việc xây dựng này tôi vẫn luôn theo dõi. Thứ hai là mọi người đều biết, phó tổng Lâm có ấn tượng không tốt lắm với tôi.”
Chắc là nghĩ đến các tình huống hằng ngày, ánh mắt đồng nghiệp trong phòng có chút ôn hòa hơn.
Tôi tiếp tục nói: “Cho nên tôi muốn tranh thủ cơ hội lần này, cải thiện ấn tượng của phó tổng Lâm đối với mình.”


Thuận tiện chuộc tội cho áy náy trong lòng nữa ~~~ đây là vấn đề then chốt.
Mắt tôi lấp lánh nhìn Trương tổng. Ông ấy chắc là bị ánh mắt nhiệt tình của tôi lay động, lập tức vỗ bàn: “Vậy thì cô đi.”

[CENTER][IMG]http://2.bp.blogspot.com/-aq8IhF2h14w/UNFXGreP8AI/AAAAAAAAAMg/C-g6OKMUt4w/s400/fire-sky.jpg[/IMG]

[/CENTER] Vì vậy chiều hôm sau, tôi ôm một chồng hồ sơ tài liệu chạy đến nhà phó tổng Lâm. Mở cửa cho tôi là một dì khoảng hơn năm mươi tuổi. Chắc dì ấy có biết công ty sẽ có người đến, nên rất khách sáo.
“Chào dì. Cho cháu hỏi có phải đây là nhà của Lâm tiên sinh không?”


“Đúng vậy đúng vậy. Người của công ty Lâm tiên sinh đúng không? Cậu ấy đang chờ trong phòng sách, vào nhanh đi.”


Tôi thay dép, ôm hồ sơ đi theo dì ấy vào phòng sách của Lâm Tự Sâm. Nhưng mà đứng trước cửa phòng sách, tôi lại mất bình tĩnh, đột nhiên phát sinh loại cảm giác của tội phạm đi gặp người bị hại.
Tôi kéo dì ấy: “Dì ơi, phó tổng Lâm tình hình thế nào ạ? Có nặng lắm không? Bác sĩ nói thế nào?” .
“Không sao không sao. Chuyện không nghiêm trọng đâu, chỉ là hơi làm cho vết thương cũ tái phát thôi! Nghỉ ngơi là ổn thôi. Bây giờ không được đi lại nhiều, cũng không được đứng lâu quá.”
Không thể đi lại sao? .


Tôi thật tình không nghĩ cầu nguyện lại có thể linh như thế, nói biến mất lập tức biến mất, lại còn bị thê thảm ác liệt như vậy. . . Mấy hôm trước tôi đối với Lâm Tự Sâm còn là một bụng đầy tức giận, bây giờ chỉ còn tấm lòng.


Tôi do dự hỏi dì ấy: “… Cháu có thể không vào trong được không? Không thì dì giúp cháy đưa hồ sơ cho phó tổng được không?”


Dì nói: “Haiz, dì đi hỏi Lâm tiên sinh đã. Cô bé chờ một chút.”
Dì ấy chuẩn bị gõ cửa, chợt nghe bên trong có giọng nói của phó tổng Lâm, “Ai ở ngoài đó?”
“Lâm tiên sinh, là người của công ty cậu đến. Một cô bé lanh lợi lắm, đem hồ sơ của cậu đến. Cô bé không tiện đi vào, tôi đưa vào cho cậu nhé.”
Trong phòng yên lặng.