[B][URL=http://truyen.thichngay.com]Đọc truyện[/URL][/B] : [B]Nhân duyên và số phận
[/B]

Thứ Bảy, Tạ Nam đến tòa nhà Hoa Đinh Hương theo lời của Hứa Mạn. Tòa nhà này hoàn thành trong thời gian thi công đợt ba của tiểu khu, nằm ngay phía sau khu nhà mang tên uất Kim Hương cô đang ở. Bình thường, Tạ Nam rất ít khi đi về phía sau, lúc này cô mới phát hiện ra cả khu được phủ một màu xanh, sắp xếp rất phù họp với những cây cầu gỗ xinh xắn, các sườn dốc nhỏ, rất nhiều thiết bị vui chơi dành cho trẻ con, và cả vô số vòi phun nước, thật thích hợp với việc thoải mái đi dạo mỗi khi nhàn rỗi.


Hứa Mạn cũng ở tầng một, cửa vườn đang để mở, Tạ Nam thích thú và ngưỡng mộ phát hiện ra khu vườn được chủ nhân bài trí ngăn nắp xinh xắn. Cây nhãn trong vườn như được Hứa Mạn tạo dáng thành một thiếu nữ. Dưới tiết trời đầu đông, cành lá vẫn xanh mướt, mặc dù chưa phải mùa hoa nở, nhưng nó vẫn có thể xua tan đi cái lạnh giá khắc nghiệt của mùa đông. Phía khác khu vườn còn có dãy xích đu hai người ngồi, một con đường nhỏ rải sỏi từ cổng vào đến bậc tam cấp. Song ngưỡng mộ chỉ để đấy mà thôi, chứ Tạ Nam chẳng có tâm trạng nào bắt chước làm theo, cô tự cảm thấy mình quả là người sống thô kệch, không chú ý đến hình thức.


Hứa Mạn chạy lại kéo cửa kính cho Tạ Nam, trong nhà trang trí đơn giản mà ấm áp, phòng khách rộng và sáng. Trên ghế bành và dưới thảm, khoảng hơn mười người đang cười nói nhộn nhịp, có cả nam và nữ, khoảng cách chênh lệch tuổi tác tương đối lớn, nhỏ nhất tầm hơn hai mươi đến lớn nhất chừng hơn bốn mươi đều có cả. Vu Mục Thành cũng ở trong số đó, anh đang nói gì với người đàn ông đeo kính, thấy Tạ Nam ới, khẽ cười gật đầu chào.


Hứa Mạn tuyên bố: “Mọi người, người đẹp uất Kim Hương đã tới”.
Ba tiếng Uất Kim Hương quả là có hiệu ứng mạnh với đám đông, tất cả đổ dồn ánh mắt về phía Tạ Nam, mặt cô bất chợt ửng đỏ, nói: “Xin lỗi, để mọi người phải thất vọng rồi, tôi chỉ là một con khủng long khác ở tòa nhà uất Kim Hương thôi, không phải nhân vật nữ chính mà Hát trong gió cần tìm đâu”.
Đám đông thi nhau rộ lên: “Đâu có, đâu có”, có người nói: “Xem ra tòa nhà uất Kim Hương quả nhiên toàn cô gái đẹp”, những lời khen ngợi tỏ ra hết sức chân thành.
[B]Xem thêm truyện liên quan :
[/B]


[LIST][*][B][URL=http://truyen.thichngay.com/tag/tieu-thuyet-kinh-di]Tiểu thuyết kinh dị[/URL][/B] [*][B][URL=http://truyen.thichngay.com/tag/tieu-thuyet-mien-phi]Đọc tiểu thuyết miễn phí[/URL][/B] [/LIST]

Vu Mục Thành và Lưu Kính Quần nhìn nhau cười, thường ngày họ không quan tâm lắm đến BBS (*), thấy sựcổ vũ nhiệt tình của Hứa Mạn, lại thấy thông báo tìm người trong mộng trên diễn đàn, hai người không hẹn mà cùng cười lớn, trong lòng cảm thấy việc này thật không đáng tin. Phản ứng của họ khiến Hứa Mạn giận dữ, nói hai người già trước tuổi, chẳng hiểu gì về nhân thế, về trò chuyện, không còn thuốc chữa cho hai người nữa…


Lưu Kính Quần luôn thích chọc cô vợ yêu của mình. Hứa Mạn tuy là bác sĩ ngoại khoa, cầm dao mổ vừa chuẩn vừa vững, nhưng nói đến lãng mạn thơ văn thì ngay cả các văn sĩ trẻ cũng phải chịu thua, biết vậy nên anh lập tức cười nhận sai: “Vâng, vâng, vâng, quý bà nói hoàn toàn đúng, những người làm khoa học như chúng tôi trần tục quá, có điều tôi vẫn có thể cải tạo được, xin quý bà chớ bỏ qua cơ hội cứu vãn tôi, còn Mục Thành là một thương nhân đầy thực tế thì nên bỏ qua cho anh ấy thôi”.
Vu Mục Thành kéo ghế mời Tạ Nam ngồi. Hai gò má cô vẫn ửng đỏ, tóc cột nhẹ ra phía sau, hai vành tai cũng chuyển màu cà chua chín. Trong lòng bất giác rộn lên một cảm xúc khó tả, anh đứng dậy đi về phía bếp lấy cho cô một cốc cà phê nóng. Khi đầu ngón tay hai người khẽ chạm nhau, anh cảm nhận được bàn tay cô đang lạnh cóng. Tạ Nam đón lấy cốc cà phê, khẽ nói: “Cảm ơn anh!”.