[B][URL=http://truyen.thichngay.com]Đọc truyện online[/URL][/B] :[B] Chỉ còn là quá khứ[/B]

Mọi thứ đã kết thúc, tôi và anh đã không còn la vợ chồng của nhau nữa, anh đi con đường anh, tôi đi con đường tôi.

[CENTER][B]***[/B][/CENTER] [CENTER]
[/CENTER]

Trên thế gian này luôn tồn tại hai chữ được gọi là quá khứ, nó như một thứ thật xa xỉ, muốn quên cũng khó, muốn nhớ cũng chẳng dễ dàng gì. Ngày đó tôi còn là con bé chỉ biết ăn rồi ngủ, ngủ xong dậy rồi xách cặp đi học, chẳng biết làm bất cứ công việc gì cả. Mẹ thường bảo rằng, con gái con lứa như vậy lớn thì khỏi thằng nào đem về nhà.


Ở cái tuổi còn ngây thơ hồn nhiên đó tôi nào hay biết lời mẹ nói có hiệu nghiệm như thế nào, giờ đây nhìn lại tôi thấy mình thật đúng là lười sinh ra mất khôn. Lười quan sát chồng, lười ghen tuông, lười chú ý đến những cuộc điện thoại giữa đêm vang vọng trong phòng khách, ừ thì anh nói công việc tôi sẽ nghe theo là anh bận công việc, ừ thì anh nói công ty có chút chuyện tôi cũng sẽ nghe theo công ty có chút chuyện, anh muốn đi giờ nào anh đi, anh muốn về giờ nào anh về. Bởi lẽ trong trái tim chúng tôi có thể hai chữ Tình yêu chưa được khắc họa một cách sâu sắc.


Tôi tin tưởng anh, cái ngày mà quyết định đi đến hôn nhân tôi đã hứa với lòng, trong tình yêu nhất định phải tin tưởng, không nghi ngờ lung tung, như thế mọi thứ mới thuộc về chính bản thân mình. Nhưng có thể tôi đã sai, sai khi tin một người đàn ông mà ngay cả tư cách được tôi yêu cũng hoàn toàn không đáng.


Làm vợ anh ba năm, tôi biết rõ tính cách của anh, anh tham vọng, anh muốn tiến xa hơn cái vị trí trưởng phòng với số tiền lương ít ỏi mỗi tháng.

[B]Xem thêm truyện liên quan :[/B]


[LIST][*][B][URL=http://truyen.thichngay.com/tag/truyen-cuoi-tinh-yeu-ngan]Truyện cười ngắn về tình yêu[/URL][/B][*][B][URL=http://truyen.thichngay.com/tag/truyen-cuoi-ngan-hay]Truyện cười ngắn hay[/URL][/B][/LIST]


Tôi cũng làm công viên nhân chức, mỗi tháng kiếm được cũng chỉ từ mức lương 4 đến 5 triệu đồng. Giờ hành chính thì cặm cụi làm việc trong công ty, chiều về đến nhà thì dọn dẹp nấu ăn chờ đợi chồng về. Thế mà có nhiều lúc anh chẳng thèm gọi điện báo, đi đến khuya mới bước vào cửa nhà mang theo mùi rượu làm tôi khó chịu. Bữa cơm trên bàn đã sớm nguội lạnh, gương mặt tôi cũng theo đó mà trở nên lạnh lùng đến lạ thường, nhưng tôi không nói, tôi không trách, chỉ bước đến bên cạnh anh, cởi áo khoác trên người anh, dìu anh ngồi xuống ghế.

[CENTER][IMG]http://img2.tamtay.vn/files/blogdata/2012/9/20/16/6627294/401281351_quakhuhientai.jpg[/IMG]
[/CENTER] Tôi tự biết đó là cái bổn phận của một người làm vợ, tôi nhẫn nhịn vì hạnh phúc tương lai của chính mình, trước đây khi mới lấy nhau, tôi hay cằn nhằn anh đi về trễ, hay khó chịu khi anh mang trên người cái mùi nặc nồng phong trần này về nhà. Anh trách tôi, anh nói rằng làm vợ chỉ cần ở nhà chăm sóc gia đình, sinh một đứa con là được rồi, không cần quan tâm đến những chuyện khác nữa. Từ đó tôi nghe theo lời anh, nhưng tôi sẽ không vì thế mà từ bỏ công việc mình thích, anh muốn làm gì thì làm, tôi lười phải cãi vã như những cặp vợ chồng khác, tôi không muốn môi trường hiện tại khiến những đứa con sau này của tôi và anh không thể trưởng thành một cách hoàn thiện như những đứa trẻ khác.