Đệm Bông Ép

Kết quả 1 đến 7 của 7

Chủ đề: Tủ ướp rượu vang 100 chai Alaska JC100| JC-100

  1. #1
    Thành Viên Gắn Bó
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    115
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Tủ ướp rượu vang 100 chai Alaska JC100| JC-100

    Tủ rượu ALASKA JC-100 (bảo quản 100 CHAI)

    Giá bán: 14.500.000 VNĐ




    Tính năng:
    - Bảng điều khiển nằm trên cửa kính của tủ, rất dễ dàng cài đặt nhiệt độ và xem nhiệt độ hiển thị.
    - Trong tủ có một đèn. Bạn có thể bật/tắt đèn bằng cách sử dụng nút điều khiển ánh sáng.
    - Các kệ hoàn toàn có thể điều chỉnh cho phù hợp với hình dạng chai rượu vang với kích cỡ khác nhau.
    - Các kệ được thiết kế với một điểm dừng nhằm ngăn chai rượu bị rơi ra khỏi tủ trong quá trình đặt rượu vào.
    - Sản phẩm được trang bị khóa an toàn tự động để ngăn chặn hoạt động không chủ ý của người khác như trẻ em, người thiểu năng…
    - Thay đổi giữa độ F và độ C: có thể chọn nhiệt độ hiển thị theo ý thích (độ C hay độ F) bằng phím cài đặt nhiệt độ trên bảng điều khiển
    - Hoạt động bằng block máy, gas R600a.
    - Tủ có 12 kệ, có thể chứa được 100 chai rượu. Chất liệu kệ: phía trong kệ là dạng lưới bằng inox, mặt ngoài kệ bằng gỗ.
    - Có đầy đủ tính năng của tủ rượu thông thường.
    Thông số kỹ thuật:
    - Dung tích: 275 lít
    - Kích thước: 595x590x1415mm
    - Nhiệt độ: 5oC-18oC
    - Công suất tiêu thụ: 0.8kw.h/24h
    - Công suất: 120W
    Giao hàng tận nơi, miễn phí vận chuyển nội thành, Hà Nội, Đà Nẵng.
    (Giá Hà Nội, Đà Nẵng cao hơn, vui lòng gọi để biết thêm chi tiết)
    Mua hàng liên hệ:
    CÔNG TY TNHH NHÂN TÂM
    Địa chỉ: 141B Tây Thạnh, P. Tây Thạnh, Q. Tân Phú
    Điện thoại: 54087095 - 54087100 - Fax: 54087096
    Website: banmaylanh.com
    Hotline: 0938.101.921

  2. #2
    Thành Viên Gắn Bó
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    115
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    CÂU CHUYỆN VỀ BA NGƯỜI THẤY VĨ ĐẠI

    Khi Hasan, một nhà hiền triết Hồi giáo, sắp qua đời, có người hỏi ông: “Thưa Hasan, ai là thầy của ngài?”
    Hasan đáp: “Những người thầy của ta nhiều vô kể. Nếu điểm lại tên tuổi của các vị ấy hẳn sẽ mất hàng tháng, hàng năm, và như thế lại quá trễ vì thời gian của ta còn rất ít. Nhưng ta có thể kể về ba người thầy sau của ta.
    Người đầu tiên là một tên trộm. Có một lần ta đi lạc trong sa mạc, khi ta tìm đến được một khu làng thì trời đã rất khuya, mọi nhà đều đi ngủ cả. Nhưng cuối cùng ta cũng tìm thấy một người, ông ta đang khoét vách một căn nhà trong làng. Ta hỏi ông ta xem có thể tá túc ở đâu, ông ta trả lời: “Khuya khoắt thế này thật khó tìm chỗ nghỉ chân, ông có thể đến ở chỗ tôi nếu ông không ngại ở chung với một tên trộm.”

    Người đàn ông ấy thật tuyệt vời. Ta đã nán lại đấy hẳn một tháng! Cứ mỗi đêm ông ta lại bảo: “Tôi đi làm đây. Ông ở nhà và cầu nguyện cho tôi nhé!” Mỗi khi ông ta trở về ta đều hỏi: “Có trộm được gì không?” và ông ta đều đáp: “Hôm nay thì chưa, nhưng ngày mai tôi sẽ cố, có thể lắm chứ”. Ta chưa bao giờ thấy ông ta trong tình trạng tuyệt vọng, ông ta luôn hạnh phúc.

    Có lần ta đã suy ngẫm và suy ngẫm trong nhiều năm ròng để rồi không ngộ ra được một chân lý nào. Ta đã rơi vào tình trạng tuyệt vọng, tuyệt vọng đến nỗi ta nghĩ mình phải chấm dứt tất cả những điều vô nghĩa này.


    Ngay sau đấy ta chợt nhớ đến tên trộm, kẻ hằng đêm vẫn quả quyết: “Ngày mai tôi sẽ làm được, có thể lắm chứ!”

    Người thầy thứ hai là một con chó. Khi ta ra bờ sông uống nước, có một con chó xuất hiện. Nó cũng khát nước. Nhưng khi nhìn xuống dòng sông, nó thấy cái bóng của mình nhưng lại tưởng đó là một con chó khác. Hoảng sợ, nó tru lên và bỏ chạy. Nhưng rồi khát quá nó bèn quay trở lại. Cuối cùng, mặc nỗi sợ hãi trong lòng, nó nhảy xuống sông và cái bóng biến mất.

    Ta hiểu đây là một thông điệp đã được gửi đến cho ta: con người phải biết chiến thắng nỗi sợ hãi trong lòng bằng hành động.

    Người thầy cuối cùng là một đứa bé. Ta đến một thành phố nọ và thấy một đứa bé trên tay cầm một cây nến dã thắp sáng để đặt trong đền thờ. Ta hỏi đứa bé: “Con tự thắp cây nến này phải không?” Đứa bé đáp: “Thưa phải.” Đoạn ta hỏi: “Lúc nãy nến chưa thắp sáng, nhưng chỉ một thoáng sau đã cháy sáng. Vậy con có biết ánh sáng từ đâu đến không?”

    Đứa bé cười to, thổi phụt ngọn nến và nói: “Ngài thấy ánh sáng đã biến mất, vậy ngài bảo ánh sáng đã đi đâu?”

    Cái tôi ngạo nghễ của ta hoàn toàn sụp đổ, pho kiến thức kim cổ của ta cũng sụp đổ theo. Lúc ấy ta nghiệm ra sự dốt nát của bản thân. Và từ đó ta vất đi tất cả những tự hào về kiến thức của mình.
    Đúng là có thể nói ta không có một ai là thầy, nhưng điều này không có nghĩa ta không phải là một học trò. Ta xem vạn vật là thầy. Tinh thần học hỏi của ta luôn rộng mở hơn tất cả các người. Ta học hỏi từ tất cả mọi vật, từ cành cây ngọn cỏ đến đám mây trên trời kia. Ta không có một người thầy vì ta có hàng triệu triệu người thầy mà ta đã học được mỗi khi có thể. Điều thiết yếu trong cuộc sống là luôn làm một học trò. Điều này có nghĩa là gì? Nghĩa là có khả năng học hỏi, luôn sẵn sàng học để biết chấp nhận ý nghĩa của vạn vật.

  3. #3
    Thành Viên Gắn Bó
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    115
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    chúc cả nhà mua may bán đắt
    chúc cả nhà mua may bán đắt

  4. #4
    Thành Viên Gắn Bó
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    115
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Ăn rau không chú ơi ?
    Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.
    – Ăn hộ tôi mớ rau…!
    Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. “Mình thương người thì ai thương mình” cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.
    – Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
    – Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!
    Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
    Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:
    – Rau này bà bán bao nhiêu?
    – Hai nghìn một mớ. Bà cụ mừng rỡ.
    Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.
    – Sao chú mua nhiều thế?
    – Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!
    Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.
    Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ…
    – Nghĩ thế đủ rồi đấy!
    Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.
    Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.
    Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.
    Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.
    Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
    – Bà bán rau chết rồi.
    – Bà cụ hay đi qua đây hả chị? Chị bán nước khẽ hỏi.
    – Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
    – Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.
    Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.
    Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia.
    Gã không ngờ!

  5. #5
    Thành Viên Gắn Bó
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    115
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    upppppppppppppppppppppppppppppppppppppppppp

  6. #6
    Thành Viên Gắn Bó
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    115
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Vết sẹo
    Một cậu bé mời mẹ tham dự buổi họp phụ huynh đầu tiên ở trường tiểu học.


    Điều cậu bé sợ đã thành sự thật, mẹ cậu bé nhận lời. Đây là lần đầu tiên
    bạn bè và giáo viên chủ nhiệm gặp mẹ cậu bé và cậu rất xấu hổ về vẻ bề
    ngoài của mẹ mình. Mặc dù cũng là một người phụ nữ đẹp, có một vết sẹo
    lớn che gần toàn bộ mặt bên phải của cô. Cậu bé không bao giờ muốn hỏi
    mẹ mình tại sao bị vết sẹo lớn vậy.
    Vào buổi họp mặt, mọi người có ấn tượng rất đẹp về sự dịu dàng và vẻ đẹp
    tự nhiên của người mẹ mặc cho vết sẹo đập vào mắt, nhưng cậu bé vẫn xấu
    hổ và giấu mình vào một góc tránh mặt mọi người. Ở đó, cậu bé nghe được
    mẹ mình nói chuyện với cô giáo.


    “Làm sao chị bị vết sẹo như vậy trên mặt?” Cô giáo của cậu hỏi.
    Người mẹ trả lời, “Khi con tôi còn bé, nó đang ở trong phòng thì lửa bốc lên.
    Mọi người đều sợ không dám vào vì ngọn lửa đã bốc lên quá cao, và thế là
    tôi chạy vào. Khi tôi chạy đến chỗ nó, tôi thấy một xà nhà đang rơi xuống
    người nó và tôi vội vàng lấy mình che cho nó. Tôi bị đánh đến ngất xỉu nhưng
    thật là may mắn là có một anh lính cứu hỏa đã vào và cứu cả hai mẹ con
    tôi.”


    Người mẹ chạm vào vết sẹo nhăn nhúm trên mặt. “Vết sẹo này không
    chữa được nữa, nhưng cho tới ngày hôm nay, tôi chưa hề hối tiếc về điều
    mình đã làm.”
    Đến đây, cậu bé chạy ra khỏi chỗ nấp của mình về phía mẹ, nước mắt lưng
    tròng. Cậu bé ôm lấy mẹ mình và cảm nhận được sự hy sinh của mẹ dành
    cho mình. Cậu bé nắm chặt tay mẹ suốt cả ngày hôm đó.

  7. #7
    Thành Viên Gắn Bó
    Ngày tham gia
    Mar 2014
    Bài viết
    115
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    Nói dối.
    Ngày đó nhà nghèo cha mất, mẹ tần tảo nhưng không đủ ăn. Để con có bữa ngon, mẹ gởi con về giỗ họ. Giữa đám cúng đông vui, chẳng ai đoái hoài, con bơ vơ lạc lõng… Về nhà mẹ hỏi con né tránh: “Dạ, vui! Cô bác mừng con…!!!”.
    Lớn lên, con đi làm xa, tạm gọi là thành đạt. Ngày giỗ họ con về cùng con trẻ, mọi người vui gặp gỡ, chăm sóc đủ điều, từ miếng ăn, chiếc bánh…
    Về nhà nhìn ảnh mẹ con thấy lòng rưng rưng…

Các Chủ đề tương tự

  1. TQ Tủ ướp rượu vang Alaska WB52H,JC28S,JC18T,JC18A,JC18D (18+28+44 chai)
    Bởi dienmaygiare trong diễn đàn Kho Điện Máy
    Trả lời: 2
    Tin đăng cuối: 07-03-2014, 08:32 AM
  2. TQ Tủ bảo quản rượu Vang ALASKA 18chai*28 chai*44 chai*JC18A*JC18D*JC28S*WB52H
    Bởi vannhantam trong diễn đàn Kho Điện Máy
    Trả lời: 0
    Tin đăng cuối: 12-26-2013, 03:58 PM
  3. HCM Tủ Rượu Alaska 18 Chai JC-18A Giá Rẻ
    Bởi tiendatsg trong diễn đàn Kho Điện Máy
    Trả lời: 0
    Tin đăng cuối: 11-26-2013, 01:23 PM
  4. HCM Tủ Rượu Alaska 18 Chai JC - 18A
    Bởi tiendatsg trong diễn đàn Kho Điện Máy
    Trả lời: 0
    Tin đăng cuối: 10-09-2013, 10:40 AM
  5. TQ Tủ rượu vang Alaska JC18T,JC18A,JC18D,JC28S,WB52H (tủ mát 1 cửa)
    Bởi tiennhantam trong diễn đàn Kho Điện Máy
    Trả lời: 0
    Tin đăng cuối: 10-01-2013, 03:44 PM

Tag của Chủ đề này

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •