Quán nằm sâu trong hẻm, là tầng trệt của gian nhà nhỏ bài trí sơ sài. Ghế xếp san sát nhau. Góc nhà có cây guitar, cây vĩ cầm và chiếc dương cầm cũ kỹ. Cũ kỹ nhưng đủ làm nên một dàn nhạc đệm hoành tráng ở cái quán nhỏ.
[B]Xem thêm truyện hay :[/B]


[LIST][*][B][URL=http://kenhtruyen365.blogspot.com/2014/06/tan-nhan-voi-tinh-yeu.html]Tàn nhẫn với tình yêu
[/URL][/B][*][B][URL=http://toptruyen360.blogspot.com/2014/06/lay-vo-lam-nghe-mat-hang.html]Lấy vợ làm nghề mạt hạng![/URL][/B][/LIST]

Khách thường đặt trước mới có chỗ ngồi. Ghế xếp san sát nên khách ngồi san sát nhau. Không quen biết nhau vẫn ngồi chung bàn. Để chút nữa sẽ hát, hát thầm, hát khẽ, hát ngân nga theo ca sĩ. Cùng nhau hát và hát với nhau. Hát cho quên đời, hát để xả stress, hát chẳng cần ai nghe.


[CENTER][IMG]http://home.marry.vn/sites/default/files/styles/main_image_550/public/fancy/ca_phe_nhac_song_-_quan_yoko.jpg[/IMG]

[/CENTER] Ba giờ chiều An ra sân bay, Tùng không đi tiễn. Tùng nói anh bận chút công việc, nhưng An linh cảm hình như không phải vậy. An hỏi tối nay anh có về nhà không, Tùng ừ, anh về chứ. Mỗi lần An đi công tác xa, Tùng hay bỏ căn phòng trọ của hai người về ngủ ở nhà bố mẹ. An không có lý do để ngăn Tùng về nhà bố mẹ ngủ nhưng An thấy đau lòng. Như thể vì An mà Tùng chịu đày đọa, cực khổ.
Lúc chuẩn bị ra sân bay, An nhận được tin nhắn: Loan mới về. Tin nhắn từ một số máy lạ An không biết, cũng không quan tâm. Chỉ biết Loan là bạn gái cũ của Tùng, đang định cư ở Mỹ.
Sáu giờ chiều, An bước xuống máy bay, vừa mở điện thoại đã có tin nhắn của Chiêu: Mày ở đâu? Tao ngồi ở X., thấy Tùng đi với con nào đấy. Gọi lại cho tao gấp!
An bấm máy, không gọi cho Chiêu mà gọi cho Cường: Em mới vào Sài Gòn, tối ghé đón em đi cà phê nhé!...


An đang muốn điên. Chiêu ơi, sao mày nhắn cho tao cái tin độc địa vậy? Tùng ơi, sao anh lại giấu em? Sao anh không nói cho em biết là Loan về? Sao lại nhằm đúng lúc em đi xa?...
Tám giờ rưỡi tối, các nhạc công lục tục so dây đàn. Một người từ dưới khán giả bước lên, cúi chào, rồi giới thiệu bài hát, ca sĩ. Tiết mục đầu tiên là một bài dân ca đương đại, ca sĩ mặc quần jean áo thun, như thể anh là khách đi chơi, tiện thể ghé lên hát. Giọng hát cực tốt, xử lý khéo những đoạn luyến láy ngân dài. Nhưng không có cảm xúc. Cũng như An lúc này, không có chút cảm xúc. An thấy mình trơ trọi, lạc lõng vô cùng với bầu không khí náo động kia. Thậm chí có lúc Cường ghé tai hỏi An câu gì đó, An cũng không nghe.


Ca sĩ kế tiếp vóc người tròn trịa, mặc một cái váy đen kín bưng như tu sĩ. Cô không còn trẻ, không xinh, nhưng nhí nhảnh. Cô hát trời xanh xanh bao la, mây trắng trắng trắng xóa, rồi lại hát tôi xin người cứ gian dối, nhưng xin người đừng lìa xa tôi bằng một giọng hát lảnh lót cao vút nhưng làm ra vẻ ảo não một cách cố tình. An nổi gai cả người, có bao giờ mình gặp tình cảnh cay đắng giống vậy hông ta? Mình có đủ can đảm để chấp nhận người cứ gian dối nhưng người đừng lìa xa tôi?
[B]Nguồn truyện : [URL]http://kenhtruyen365.blogspot.com/2014/06/tu-ai-cong-chua-tai-nang-va-tu-ai-cong_29.html[/URL][/B]