(Chia sẻ) - Thực sự tôi cũng từng rơi vào hoàn cảnh tương tự như bạn. Tôi đã từng rất hận bố, hận đến mức nghĩ rằng nếu bố tôi không còn thì cuộc sống của 4 mẹ con tôi sẽ đỡ khổ hơn… Mẹ mất sớm, cha trót lỡ... làm em tôi có bầu Chồng tai game meo nhai tieng nguoi tôi chính là đứa con trai mẹ tôi bỏ rơi hơn 30 năm trước Là độc giả trung thành của báo Phunutoday, tôi thường xuyên đọc các bài tâm sự trong chuyên mục chia sẻ. Khi đọc bài tâm sự: “Mẹ mất sớm, cha trót lỡ làm em tôi có bầu!” của bạn M.T tôi đã xúc động đến rơi nước mắt khi nghĩ đến hoàn cảnh gia đình mình năm xưa. Thực sự tôi cũng từng rơi vào hoàn cảnh tương tự, nhưng không quá éo le như bạn. Tôi đã từng rất hận bố, hận đến mức nghĩ rằng nếu bố tôi không còn thì cuộc sống của 4 mẹ con tôi sẽ đỡ khổ hơn… Tôi là con gái đầu trong gia đình có ba chị em. Khi tôi còn nhỏ, bố rất hay chửi đánh mẹ mà nguyên nhân thì có cả tá. Lúc vì ghen bóng ghen gió, khi bởi những lý do nhỏ nhặt thường ngày, có khi cũng chẳng vì lý do gì cả. Mẹ tôi là người phụ nữ hiền lành, cam chịu nên cũng chẳng dám hé răng nửa lời, chỉ co mình chấp nhận những xỉ vả và những trận đòn thừa sống thiếu chết từ người chồng vũ phu để gia đình yên ấm.

Khi tôi còn nhỏ, bố rất hay chửi đánh mẹ. Tôi còn nhớ rất rõ, khi tôi học lớp 6 cùng thời điểm gia đình cũng vừa xây nhà xong nên rất túng thiếu. Mẹ tôi phải ra Hà Nội đi bán hoa quả rong kiếm tiền trang trải. Một tháng sau, mẹ về, chúng tôi rất vui nhưng bố tôi thì khác. Đi uống rượu ở cơ quan về khi đã 9h tối, mẹ chào hỏi nhưng bố không thèm nói lời nào. Trong cơn say ông bắt đầu tra hỏi và quy kết rằng mẹ ra Hà Nội để tằng tịu với mấy ông hàng cơm. Nói rồi, bố túm tóc mẹ, đứa em út sợ quá ôm lấy mẹ nhưng bị bố tôi đẩy ra và đấm đá mẹ liên tiếp. Cả ba chị em tôi đều khóc và xin bố đừng đánh mẹ nữa nhưng ông vẫn giật tóc, vẫn tát, vẫn đấm mẹ tôi không ngừng. Mẹ tôi khóc và nói ra những uất ức, những cực khổ khi ra thành phố kiếm tiền về trả nợ chứ thực lòng không muốn xa chồng, xa con. Tôi và hai đứa em chỉ biết đứng khóc, nhìn mẹ bị đánh. Hàng xóm có ý khuyên can lập tức bị bố tôi quát mắng. Đánh mẹ chán tay, bố vào nhà đóng cửa đi ngủ và đẩy 4 mẹ con tôi ra sân. Đêm mùa hè ấy, trăng rất sáng, mẹ ôm chị em tôi vào lòng và bốn mẹ con cùng khóc. Những giọt nước mắt mặn đắng cứ lăn dài trên gương mặt xương xẩu, khắc khổ, sạm đi vì vất vả của mẹ và 3 đứa trẻ đen gầy cho đến đêm khuya. Khi 3 chị em tôi mệt và buồn ngủ, mẹ lấy cái nia để ra hè cho chúng tôi nằm, mẹ không ngủ mà đưa tay quạt. Tôi thương mẹ vô cùng và tự nhủ, sau này lớn lên, có công việc ổn định sẽ ra ở riêng, tôi sẽ đón mẹ về ở cùng. Sáng dậy, tôi thấy rõ những vết tím bầm trên mặt, trên người mẹ, nó gieo vào tâm hồn non nớt của tôi game meo nhai tieng nguoi sự căm hận bố vô cùng. Cả ngày hôm đó, mẹ tôi ở nhà không dám đi đâu. Mẹ cố gắng chịu đựng vì các con. Mẹ muốn chúng tôi có bố. Lúc đó tôi đã nghĩ, có một người bố vô lối thì thà chẳng có còn hơn. Nhìn gia đình bạn bè hạnh phúc mà tôi thèm ghê gớm.

Có lúc tôi đã nghĩ, có một người bố vô lối thì thà chẳng có còn hơn. Khi chúng tôi đã lớn, bố cũng ít đánh mẹ hơn nhưng tính khí nóng nảy vẫn không hề thay đổi. Bố là người giữ tiền bạc trong nhà nên mỗi lần đóng tiền học cho con, hay đưa tiền cho mẹ mua sắm, bố tôi lại kể công và đay nghiến mẹ chẳng tiếc lời. Năm tôi học lớp 12, một lần trong lúc nổi cáu, ông tuyên bố xanh rờn sẽ không chu cấp tiền cho tôi dù có đỗ đại học đi nữa. Tôi không nói gì nhưng dự định sẽ thi vào sư phạm để được miễn tiền học phí, còn tiền ăn ở, tôi sẽ đi làm thêm để tự trang trải. Không muốn sống trong cảnh nghèo túng, tôi càng nung nấu quyết tâm phải thi đỗ đại học và quan trọng là không lấy phải người chồng ít học, vũ phu như bố. Tôi không muốn mình đi vào vết xe đổ của mẹ. Giờ đây, khi đã thành đạt và cũng đã là một người mẹ, tôi cảm thông và không còn căm hận bố nữa. Nhìn nhận lại một cách toàn diện, tôi thấy ông đáng thương hơn là đáng trách. Ngẫm lại mọi chuyện tôi vỡ ra rằng chính vì nghèo, vì ít học đã biến bố trở thành con người như thế. Cùng với mẹ, bố là người nuôi 3 chị em ăn học thành người. Lúc cáu, bố tôi có nói lời cay nghiệt nhưng ông chẳng để bụng bao giờ. Ngoài việc đi làm ở cơ quan, thứ 7, chủ nhật được nghỉ bố vẫn phụ mẹ con tôi việc đồng áng. Khi xây nhà, bố đã thức trắng đêm để xúc đất tôn móng nhà. Rồi những bữa trưa, bố lại mang suất cơm của mình ở cơ quan về nhà. Chỉ ăn cơm rau, bố nhường cho chị em tôi những thức ăn ngon nhất… Ngày tôi đi thi học sinh giỏi, bố chở tôi đi thi hơn 10 cây số trên chiếc xe đạp cà tàng mà không hề than thở nửa lời… Và lúc tôi đậu đại học, bố vẫn cho tôi tiền ăn học chứ không làm như tuyên bố xưa kia.

Bố tôi như trở thành con người khác. Ông rất quan tâm đến con cháu. Ảnh minh họa Khi đã về hưu, gia đình đã khá hơn trước, bố tôi như trở thành con người khác. Ông không còn nổi cáu vô cớ mà rất quan tâm đến con cháu. Nhìn cảnh đó, bao nhiêu căn hận khi xưa trong tôi đều tan biến hết. Tôi thực sự thương bố và mong ông sống thật lâu bên chúng tôi. Vì thế, bạn M.T ạ, có thể bố của bạn cũng là một người đàn ông rất đáng thương như bố của tôi vậy? Đàn ông "mồ côi" vợ là điều rất đáng thương. Có thể vì một phút nông nổi nào đó, một phút thiếu thốn tình cảm của người phụ nữ mà bố bạn quên đi rằng, Lan là con gái mình? Hoặc có thể vì bố bạn rất yêu mẹ bạn, mà em Lan thì quá giống mẹ, nên trong lúc mơ mơ, say say, bố đã nghĩ rằng tải game mèo nhại tiếng người, đó là vợ của mình chăng? Hãy mở lòng hơn với bố và em gái mình nhé. Tôi tin rằng, bạn sẽ hiểu và cảm thông cho họ nhiều hơn! Chúc bạn và gia đình đoàn tụ.