Bất giác, trong giây phút ánh chớp quét qua mặt tôi, ngay trước tầm mắt tôi, hiện lên gương mặt loang lổ những vết máu của cô gái với ánh mắt hoang mang, chỉ ngay đó sau ô kính cửa sổ, 10 đầu ngón tay be bét dập nát máu cào vào lớp kính.
***
Như bất cứ thằng con trai nào trên thế gian, với tôi chuyện ma hay phim ma chỉ là trò tiêu khiển và hù dọa nhau những lúc vô công rỗi nghề. Tôi luôn có một niềm tin tuyệt đối rằng ma quỷ là thứ bịa đặt để cuộc đời bớt đi phần nhạt nhẽo. Tôi không tin vào chuyện khi mà thể xác con người chết đi, chôn chặt dưới ba tấc đất thì lại có thứ gọi là linh hồn sống dậy và ám ảnh những người còn sống.


Thế nhưng, những điều tưởng chừng hoang đường ấy lại hiện diện ngay trước mặt tôi mà tôi không thể nào lý giải được.


Câu chuyện bắt đầu vào một ngày cuối đông. Hôm ấy, tôi với Thảo hẹn nhau về quê, khi tôi lên xe thì còn duy nhất một ghế trống ngay đầu xe mà Thảo thì ngồi mãi gần cuối. Bên cạnh ghế Thảo ngồi là một cô gái, tôi liếc nhìn cô gái mái tóc chấm ngang lưng, áo màu lông chuột và đôi giày màu đỏ thắt nơ xinh xắn, đặc biệt hơn cả là ánh mắt có vẻ hoang mang, những ngón tay đang cào cào vào nhau.
Hơi ngại, nhưng tôi vẫn quyết định tiến về phía cô gái, lịch sự hỏi:
“Chị ơi chị lên ghế đầu ngồi cho em ngồi đây cùng bạn em được không ạ?”
Cô gái ngước mắt nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ bối rối, ngần ngừ một lát, cô lắc lắc đầu.cô gái đi giày đỏ
Tôi nhìn về phía Thảo ánh mắt lộ rõ vẻ hối tiếc.
Khi ấy, cô gái miễn cưỡng rời khỏi chỗ ngồi đi lên phía đầu xe.





Khi tôi đang hí hoáy chụp mấy bức ảnh bên đường thì bỗng nghe thấy tiếng thắng xe rất gấp. Ngay sau đó, tôi và Thảo bị xô mạnh về phía trước, có tiếng ai đó hét lên kinh hoàng. Tôi cảm giác chiếc xe bị rung lắc dữ dội, rồi trong chưa đầy vài giây, tựa như một lực rất mạnh nào đó lao vào từ giữa xe. Tôi không còn biết gì nữa.
Khi lờ mờ nhận ra mọi chuyện thì tôi thấy mình đang nằm trên đường, bên cạnh là la liệt những người bị thương đang thoi thóp. Vài nạn nhân xấu số đã được đắp lên mình những manh chiếu.
Trong đầu tôi là một mớ âm thanh hỗn độn, tiếng kêu khóc, tiếng còi xe cứu hộ và cả tiếng những bước chân chạy huỳnh huỵch. Tôi nhớ ra Thảo. Tôi lo lắng nhìn quanh, không thấy cô bạn đâu cả.
Tôi lờ mờ nghe tiếng một anh thanh niên ngay gần tôi: “Còn một người nữa ngay đầu xe.”
Tôi nằm bất động, cả người ê ẩm, máu từ cổ chảy xuống cánh tay. Trong vô thức tôi nghe thấy tiếng người ta hò hét kéo thi thể nạn nhân ra ngoài. Mắt tôi he hé mở.
Dưới ngọn đèn đường và vô số ánh đèn từ những chiếc xe cứu hộ, từ phía chiếc xe bẹp dúm dó, người ta kéo ra ngoài một thi thể bị nghiến nát phần trên. Tiếng những người dân yếu bóng vía hét lên, không ai còn nhận ra hình hài thi thể ấy nữa. Khi ấy, tôi nhìn rất rõ,mái tóc chấm ngang lưng, áo màu lông chuột và đôi giày thắt nơ màu hồng...
Người ta phủ lên thi thể đó một mảnh vải trắng.
Tôi được người ta khiêng lên cáng rồi cho lên xe cấp cứu, tôi đoán thế.
Ngoài trời, gió bắc thét gào phát ra những tiếng vun vút, ù ù ngay bên tai tôi. Gió thổi tung những chiếc lá vàng xác xơ, những đồng tiền vứt lại của người đi đường cuốn theo lớp bụi mù trời. Những nén nhang bắt đầu được thắp lên trong đêm tối mịt mùng, chúng đong đưa, run rẩy trước gió như những con mắt trong đêm tối.
Mời các bạn đón đọc những câu chuyện ma có thật tại : doc truyen ma co that hay nhat