Sống trên đời ai chẳng mong mình được hạnh phúc, được yêu thương, được sống hết lòng cho người mình yêu thương phải không anh. Nhưng tại sai lầm thời tuổi trẻ với những bồng bột nông nổi đã*khiến em phải gánh chịu như ngày hôm nay, để mọi ước mơ về hạnh phúc gia đình chỉ có trong tưởng tượng. Bước chân theo chồng là em bước vào kiếp đọa đầy.
20 năm em ngậm đắng nuốt cay vượt qua tủi nhục, sự dày vò đau đớn làm con tim tái tê quặn thắt, sống tồn tại trên cõi đời này đúng bổn phận và nghĩa vụ của người phụ nữ đã có chồng. Ai cũng bảo em là người hạnh phúc nhưng không ai biết và hiểu được rằng bên trong cái vỏ hạnh phúc ấy lúc nào cũng tràn đầy giông bão.*Em lao vào công việc làm niềm vui để quên đi nỗi tủi nhục xót xa, những lời xúc phạm làm trái tim đau đớn. Mặc dù khi tìm hiểu* nhau em đã nói hết sự thật về sai lầm của mình, em không hề giấu giếm điều gì, không đổ lỗi cho ai. Vậy mà… Nhiều đêm nghĩ phận mình nước mắt ướt gối lúc nào không hay. Tinh thần em bị xúc phạm, thể xác bị dày vò tưởng chừng không chịu đựng nổi, em*muốn tự giải thoát cho mình khỏi kiếp sống này, hay giải thoát khỏi vỏ bọc gia đình hạnh phúc mà không đủ can đảm lại đành cam chịu và âm thầm cam chịu mà thôi.
Biết nói sao cho anh hiểu, 20 năm qua em đã cố gắng sống thật tốt, cố gắng vươn lên để tìm lại lòng tin, tình yêu thương. Từ con số 0 về vật chất, có được như ngày hôm nay em*đổ không biết bao nhiêu mồ hôi, cả máu và nước mắt. Vật chất thì tự dùng sức khỏe chăm chỉ chịu khó để kiếm tìm, còn tình yêu hạnh phúc lứa đôi thì tìm hoài tìm mãi…
Người ngoài nhìn vào em có cuộc sống kinh tế đủ đầy, con ngoan, học giỏi, có nếp có tẻ vợ chồng đẹp đôi còn hạnh phúc nào hơn. Nhưng không ai hiểu được nỗi đau trong lòng em nhiều như thế nào.*Em nghĩ rằng mình sẽ cam chịu cho đến hết đời nhưng sức chịu đựng nào cũng có giới hạn. Khi chồng đánh đập, sỉ nhục, vu oan... em thấy như mình không còn chịu đựng được nữa định nhẩy xuống con sông trước nhà tìm đến cái chết để giải thoát cho mình khỏi kiếp sống này nhưng tiếng gọi mẹ xé lòng của con lớn, hình dáng lẫm chẫm của bé em, còn mẹ già sẽ đau lòng như thế nào nữa. Em không đành lòng vì nếu em chỉ biết giải thoát cho em thì thât là ích kỷ phải không anh? Nếu em chỉ sống cho một mình em, nghĩ cho một mình em thì thật là nhẫn tâm phải không*anh? Em sẽ gây đau khổ cho hai con, cho mẹ*già, cho những người thân yêu của mình nữa phải không anh?
Thay vì cái chết em đã tự chặt đi đốt ngón tay út của mình*để mặc máu hòa nước mắt, lấy nỗi đau thể xác quên đi nỗi đau tinh thần mà sống tiếp. Tâm hồn tan nát, trái tim em hóa đá lạnh băng không cảm xúc. Sống tồn tại như một cái xác di động, chưa hết nợ đời nên chưa thể đem chôn đi mà thôi.*Em cứ nghĩ mình sẽ sống như vậy đến hết đời, rồi em gặp và biết anh.
Anh là người quen, là bạn bè, là đồng chí... không hiểu sao giữa bao người quen thân em chỉ âm thầm quan tâm đến anh, nghĩ về anh, thẳm sâu trong tâm hồn em* có những cảm xúc lạ. Em vẫn biết anh đã có*một gia đình hạnh phúc, và đối với anh* em là người phụ nữ đã có chồng có cuộc sống gia đình hạnh phúc, chỉ vậy thôi phải* không anh? Biêt vậy mà em vẫn âm thầm yêu anh…
Khi con đã lớn và em thấy mình không còn sức để chịu đựng cuộc sống ngột ngạt, những đối xử tàn tệ của chồng bao năm nay, em quyết định gửi đơn lên tòa án huyện. Từ trước đó em cũng có viết vài lần, nhưng nghĩ cảnh con trai ở với bố lo cho tương lai của con nên em không gửi. Một lần nữa vì con đang học đại học, không muốn con bị ảnh hưởng nên em rút đơn về. Hai vợ chồng làm bản cam kết sống ly thân, em đau khổ và cay đắng, chua xót khi mọi người hiểu lầm về mình. Tự nhiên em thấy sự cố gắng của mình 20 năm qua chẳng còn có ý nghĩa gì nữa hết. Em đã cố gắng vì đâu, để làm gì và đã được gì? Em thật buồn, dù em không là người hoàn hảo nhưng sau vấp ngã em đã biết đứng lên như thế nào, đã sống như thế nào. Em đã cố gắng 20 năm vậy mà em chỉ nhận được sự coi thường, không tôn trọng, ích kỉ, gia trưởng... không tin tưởng cả về tình cảm lẫn tiền bạc, thậm chí là nơi để trút hận… Thật đau đớn!
Khi biết chuyện lá đơn ly hôn của em ai cũng thật sự bất ngờ, vì ai cũng nghĩ em quá hạnh phúc. Vậy mà…

Em sẽ xa anh, trả anh về lại bình yên (Ảnh minh họa)
Anh cũng ngạc nhiên lắm phải không? Vì 10 năm quen nhau, anh thấy em luôn vui vẻ, tươi tắn mỗi khi có việc ra khỏi nhà tham gia sinh hoạt xã hội. Anh đã nhắn tin* hỏi thăm động viên em. Anh có hiểu cảm xúc trong em khi đó như thế nào không? Em cảm động vui mừng, phân vân, lo lắng khi anh muốn gặp riêng em. Lý trí luôn bảo với em rằng đàn ông thường thích tìm cảm giác lạ, thích làm chỗ dựa cho những người phụ nữ yếu đuối, và em*chỉ là trò đùa của anh mà thôi phải không anh? Vì em biết anh có một gia đình hạnh phúc.
Nhưng thẳm sâu trong trái tim cô đơn đa cảm và yếu đuối với cuộc sống cam chịu, kìm nén bao năm nay đang khát khao yêu thương đã lấn át đi lý trí trong em. Trái tim mách bảo đây là cơ hội*cho em được gần anh một lần, để tâm sự về cuộc đời mình và nói lên nỗi lòng mình với anh. Dù anh có coi thường quá khứ của em, có khinh em là người đàn bà dễ dãi thì em cũng xin*một lần được ôm lấy anh - người mà em đã thầm quan tâm.
Và em hiểu lần đầu tiên bên anh, trong vòng tay anh, em cũng không là gì trong trái tim anh phải không? Chỉ là sự thương hại, và thêm nữa là trò đùa của người đàn ông tham lam trong anh mà thôi...
Lỗi tại em, tại em đã yếu đuối đã đi gặp anh, đã tâm sự tất cả những điều sâu kín nhất trong tận đáy lòng mình để anh thấy thương hại em. Cuộc sống đồng sàng dị mộng hàng bao năm, khát khao yêu thương trong tâm tưởng, và bây giờ trở thành sự thật, sự* thật mà em ao ước* được có anh đã cho em hạnh phúc nhưng cũng làm em day dứt nhiều lắm anh biết không.
Lỗi lầm ấy nếu mọi người biết được
Không ai thứ tha, không ai hiểu cho mình
Không ai hiểu bao nhiêu là uẩn khúc
Họ chỉ khinh em, vì em đã ngoại tình.

Anh ơi, em xin lỗi anh nha, chỉ vì em mà anh phản bội lại tình yêu của chị, em không muốn phá vỡ hạnh phúc của anh chị. Nếu chị biết được chị sẽ ghét em lắm phải không anh? Anh có ghét em không?
Anh à kiếp sau em sẽ cầu xin ông trời để em được làm em gái của anh, để em không phải day dứt, dằn vặt... không có lỗi với anh chị. Là em gái anh, em sẽ có 20 năm tuổi thơ bên anh, được bố mẹ, anh, chị thương yêu, được chung dòng máu với anh, chung mái nhà với anh. Em muốn là em gái anh vì em biết anh không thật lòng yêu em, chỉ là xúc cảm nhất thời để anh thương em mà thôi. Vì*anh yêu chị nhiều nhiều mà phải không anh?
Dù như thế nào thì kiếp này em*cũng đã yêu anh rồi, cảm ơn anh đã dành cho em những yêu thương cho dù là chân thành hay giả dối để trái tim em được hồi sinh với những nhịp đập nhớ mong, xao xuyến. Dù là thế nào em cũng xin cảm ơn anh rất nhiều. Dù bên em có sóng gió, giông bão như thế nào, em vẫn mong anh hạnh phúc, mọi điều may mắn. Em sẽ xa anh, trả anh về lại bình yên.
Nhớ và yêu anh nhiều, nhiều lắm
Người dưng luôn yêu anh và cầu chúc anh hạnh phúc.
***
Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.24h@24h.com.vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!