Trong lúc cà phê sáng nay, tôi đọc được trên báo một thông tin rất thú vị: Ở Mỹ người ta đã nghiên cứu và chỉ ra rằng phụ nữ nói khoảng 20 ngàn từ mỗi ngày, trong khi đàn ông chỉ bật ra có 7 ngàn từ! Đó rất có thể là lý do mà đàn ông chúng tôi khi cáu tiết lên vẫn hay quát các nàng thơ của mình: Sao em nói nhiều thế nhỉ?
Gấp 3 lần. Không hiểu phụ nữ có thể nói gì để tiêu hết 20 ngàn từ mỗi ngày?
Tôi nói thế không phải để chỉ trích hay lên án việc phung phí từ ngữ của các bạn Cáo đâu nhé! Ngược lại, tôi đang cố lí giải trong hòa bình một trong những điều dễ thổi bùng lên ngọn lửa chiến tranh nhất giữa đàn ông và đàn bà. Ngay cả khi hành động này rốt cục chỉ mang tính tự thuyết phục bản thân là chính. Bởi vì tính từ sáng nay đổ về trước, tôi rất hay cáu kỉnh khi bị nàng thẩm vấn. Nhiều khi là thẩm vấn suốt ngày đêm, kể cả thời gian 8 tiếng đi làm, kể cả ngay khi mồ hôi vẫn còn đầm đìa sau giây phút thăng hoa rực rỡ. Chú thích khái niệm thẩm vấn: Những câu hỏi dồn dập mang tính áp đặt, có mục đích hoặc không có mục đích, để đạt kết quả cuối cùng là câu trả lời mà người thẩm vấn cho là đúng. Quan trọng là người hỏi cho là trả lời đúng, chứ chưa chắc đã là sự thật.
Ví dụ thế này:
“Anh ơi em nhớ anh!” – Nàng nói nhỏ khi cơ thể như con mèo run rẩy vẫn đang nằm gọn gàng trong lòng tôi.
Tôi không thể nói dối được. Tôi cũng nhớ nàng, nhưng cóc phải lúc này. Chú thích định nghĩa nỗi nhớ: Là trạng thái tình cảm của người này với một người khác không đồng thời xuất hiện trong cùng một khoảng không gian và thời gian. Tóm lại là không thể có chuyện nhớ nhung khi da thịt gần nhau sát sàn sạt thế này được.
Nên tôi cứ nằm im.
“Anh không nhớ em à?” – Lần này nàng bắt đầu ngước lên. Còn tôi tìm cách lẩn tránh ánh mắt ấy bằng cách giả vờ nhắm mắt buồn ngủ.
“Không. Sao mà nhớ lúc này được” – Tôi đáp.
“Em nhớ anh cả lúc ở cạnh anh, vì em yêu anh. Còn anh chỉ nhớ em lúc muốn abcxyz, và yêu em khi đang abcxyz thôi, đúng không?” – Nét mặt nàng sa sầm, nàng tự mở to volume.
“Không đúng” – Tôi cự cãi, nhưng không biết nói lại thế nào cho “đúng”, đành chỉ thốt ra được hai từ này.
“Thôi đi” – Lần này nàng đã quay lưng lại phái tôi – “Anh đâu có nhớ em. Anh cũng không yêu em. Người ta bảo đàn ông no xôi chán chè xong sẽ giở mặt, quá đúng!”.
Tôi xoa xoa lưng nàng: “Anh yêu em mà, đừng thế!”.
“Vậy sao anh không nhớ em?”

“Vì em đang ở ngay đây, sao mà anh nhớ được?”

“…”

“Ừ, anh nhớ em mà”

“Nói dối!”
Câu cuối cùng nàng chỉ quẳng vào mặt tôi hai từ đó rồi im lặng suốt buổi, mặt thì xị ra. Về góc độ tâm lí mà nói, chắc chắn nàng dỗi. Còn nhìn từ khía cạnh khoa học, hẳn nàng cảm thấy đã xài đủ số lượng từ vựng của ngày hôm đó rồi. Nếu lúc đó, tôi đã biết rằng phụ nữ buộc phải nói rất nhiều để tiêu bằng hết 20 ngàn từ thì tôi đã dễ dàng nuốt trôi được cục tức thấy mình như con mèo béo ú ngốc nghếch bị người ta cầm miếng thịt dụ dỗ nhảy lên nhảy xuống.

Không thể có chuyện nhớ nhung khi hai người đang ở sát bên nhau (Ảnh minh họa)
Bi kịch lớn nhất của phụ nữ là phải cố gắng dùng hết ngần ấy từ nên buộc lòng phải nói ra những thứ hết sức vô nghĩa, không có mục đích ý nghĩa và sau đó tự làm mình mệt đầu óc. Chẳng khác nào họ thích thú với việc tự cầm roi quất vào mông mình mỗi ngày.
Giá trị thông tin hằng ngày, chẳng phải chỉ 7 ngàn từ là đủ hay sao? Thậm chí 7 ngàn vẫn là con số quá xông xênh. Vòng bụng càng to, vòng đời càng ngắn. Mà nói nhiều cũng làm vòng 2 to ra – điều này khoa học không dám chứng minh, nhưng thực tế này không thể chối cãi. Đấy là lí do em đổ xô đi tập tành giảm eo, sau 6 tháng, chẳng có kích cỡ nào thay đổi.
Hồi mới yêu, có lần nàng bảo tôi không quan tâm nàng. Tôi hỏi vì sao lại nói thế. Nàng bảo, chẳng thấy anh hỏi han thêm chuyện gia đình em, mặc dù em đã tâm sự rằng gia đình em không suôn sẻ như nhà người ta. Sau đấy không thấy anh hỏi thêm bố em làm gì, mẹ em làm gì, anh chị em làm gì, gia cảnh ra sao, vì sao không suôn sẻ. Toàn thấy anh nói anh yêu em, anh nhớ em, hôm nay em mặc đẹp thế, mùi quyến rũ thế. Nghĩa là sự quan tâm của anh nó vô cùng bề mặt. Hình như anh chỉ chăm chăm vào ngoại hình em chú không cần biết em ra sao, em nghĩ gì. Có vẻ anh chỉ cần tim hiểu chiều sâu cơ thể em chứ tâm hồn em nông sâu ra sao, anh bỏ qua.
Phen đấy chúng tôi suýt chút nữa thì tan. Nàng không tin khi tôi giải thích rằng đàn ông không có thói quen tọc mạch như thế. Không hỏi vì nghĩ rằng em không muốn nói thêm về chuyện không vui, sau này từ từ tìm hiểu cũng đâu có muộn. Ai mà biết là em dừng lại để chờ được hỏi. Đàn ông vốn đã sợ bị vặn vẹo, chả lẽ chính mình lại học tập cái thói đàn bà ấy. Cuối cùng thì nàng cũng tha thứ cho tôi. Và tôi chấp nhận sự tha thứ ấy. Mặc dù thâm tâm nàng vẫn ấm ức mãi. Còn tôi cũng không thể nào nghĩ thoáng ra được rằng, muốn yêu nàng, tôi nên nữ tính hơn một chút, ít ra là ở cường độ đặt câu hỏi.
Trong cuốn “Tại sao đàn ông chẳng biết gì hết và phụ nữ luôn cần thêm giày?”, cuốn sách best seller về giới tính đã được dịch ra 17 thứ tiếng, hai tác giả Barbara và Allan Pease có nhắc đến nỗi sợ hãi của đàn ông trước những câu hỏi luôn tưởng như vô hại mà người phụ nữ của anh ta bắt anh ta phải trả lời mỗi ngày. “Anh ta không hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra? Tại sao lại có tiếng súng khi thế giới đang hòa bình? Tại sao phải nướng cả một con cừu lên trong khi bữa sáng chỉ cần hai miếng bánh mỳ và một lát bơ? Tại sao phụ nữ cần phải mua thêm giày mới trong khi cả tủ giày vẫn còn ngồn ngộn?”. Kết luận: Có những chuyện chỉ phụ nữ mới có thể lí giải chứ đàn ông không quan tâm, mà vì anh ta cảm thấy không cần thiết. Chú ý: Nếu anh ta phát ngôn ra ba từ “không cần thiết”, phụ nữ sẽ chẳng ngại gì tự nội suy hàm ý của câu trả lời này là anh ta đang có ý nói, đối với anh ta, mình cũng được liệt vào hạng không cần thiết.
Rắc rối và phức tạp thế đấy, nhưng để sống và tồn tại được tình yêu, phụ nữ vẫn chẳng thể nào ngừng đặt câu hỏi và chờ đợi đàn ông trả lời, dù đôi khi câu trả lời sai còn tai hại gấp mấy lần sự im lặng. Ví dụ như câu chuyện vui này tôi đọc được trên mạng:
“Sắp đến ngày sinh nhật bà xã. Buổi sáng hôm ấy nàng thủ thỉ:

Đêm qua em nằm mơ thấy sinh nhật có người tặng cho một đôi bông tai kim cương nhỏ xíu mà tinh tế. Có năm cánh hoa mai đẹp thiệt đẹp. Giống hệt cái mà hôm trước bọn mình thấy trong Diamond store. Không hiểu đấy là điềm báo gì anh nhỉ?

Ngày sinh nhật, tôi thực hiện ước muốn của nàng. Tôi ra tiệm sách mua tặng nàng cuốn “Đoán điềm giải mộng”. Bà xã tôi thích quá, ôm cuốn đó đọc suốt ngày, chẳng đoái hoài gì đến tôi. Nàng thích đến mức cả tháng sau đó chỉ đọc sách, chẳng cho tôi đụng vào người”.
Thú thật là tôi thấy câu chuyện chẳng có gì vui, vì nó hơi đúng. Tư duy của đàn ông đơn giản, phụ nữ thử thách nó bằng một câu hỏi cần vận dụng cả mớ lí thuyết triết học biện chứng để trả lời, cuối cùng cả hai đều thiệt hại to lớn. Tôi kể câu chuyện này cho nàng, bảo, để anh kể em nghe, có chuyện này buồn cười lắm. Nghe xong, nàng hỏi: Theo anh thì chuyện này mắc cười ở chỗ nào? Tôi cười ha hả, em đùa anh à, thằng cha này quá ngu, thời buổi này ai còn đi mua sách cho loại đó, cứ google một phát là xong chứ gì nữa.
Thế là nàng cũng dỗi tôi. 20 ngàn từ hôm đó mới hết có 5 ngàn. Ai mà hiểu nổi chứ? Tôi là đàn ông, đâu thể nào tự hiểu nổi những gì phụ nữ nghĩ đàn ông phải tự hiểu?
Có phải vì thế mà phụ nữ phải nói nhiều hơn, hỏi nhiều hơn để giải quyết sự chậm hiểu của đàn ông không? Hmm, có thể lắm!