Họa sĩ Đỗ Quang Em là một trong những họa sĩ được nhiều người biết đến với biệt tài vẽ tranh sơn dầu tĩnh vật. Dưới con mắt cảm thụ sự vật một cách sâu sắc, cùng hiểu biết về hội họa, đặc biệt là mảng sơn dầu, tranh sơn dầu tĩnh vật của người họa sĩ này luôn mang trong mình những trăn trở, những cảm xúc khó gọi thành tên.
>>Khung tranh gỗ
>>KHung tranh nhựa


Tranh sơn dầu tĩnh vật của Đỗ Quang Em

Đề tài trong tranh sơn dầu tĩnh vật của Đỗ Quang Em thường là những vật rất đỗi bình dị, quen thuộc với cuộc sống thường nhật của mỗi người chúng ta. Đó là viên gạch cũ, là chiếc đèn dầu, đó là cái chõng tre, là chiếc bình gốm… Dường như Đỗ Quang Em bị ám ảnh bởi cái đẹp nghiêm trang trong cái tranh tối tranh sáng của sự vật. Đằng sau cái bình thường, dung dị của những đồ vật xưa cũ, thân quen luyến thuộc ấy là cả một sự lặng lẽ, suy tư, trải nghiệm. Với kỹ thuật tả chân điêu luyện, sử dụng kỹ thuật phủ màu tạo mặt phẳng tranh mịn, trơn láng, mỗi bức tranh sơn dầu của họa sĩ Đỗ Quang Em đều có độ chính xác tương đương với ảnh chụp đóng khung tranh.

Nhắc đến các bức tranh sơn dầu tĩnh vật của Đỗ Quang Em, không thể không nhắc tới bức tranh “Chiếc bóng” (Shadow). Bức tranh sơn dầu đặc tả chiếc ấm nước nằm lặng yên trên nền đất, với những mảng màu âm trầm. Tuy là tranh tĩnh, nhưng ta vẫn có thể cảm nhận được cái động trong tranh. Cái động trong tác phẩm này chính là cái động trong sự liên tưởng của người xem với ánh sáng và bóng tối trong tranh tạo nên nhịp điệu quay vòng, cũng là biểu hiện ý tưởng vòng luân hồi sáng tối. Một thế giới đậm đặc chất Thiền phương Đông với những đường cong của ấm nước, những cái bóng phía sau tương phản với đường gẫy khúc của nhánh lá tre khô dường như đang run rẩy trong không gian tịch mịch, một không gian hội họa tĩnh vật cổ điển châu Âu thế kỷ 17, 18.



Bức tranh Chiếc bóng

Đối tượng trong tranh sơn dầu tĩnh vật của Đỗ Quang Em thân thuộc, bình dị đến ngỡ ngàng, nhưng đều là đại diện cho một mảng tâm hồn của người họa sĩ. Cho dù là cái ấm đất, những củ đậu, những chiếc ly thuỷ tinh, chén nước cặn, cành cây khô, những viên gạch đỏ, con chim giấy xếp đến chiếc ghế tre, cây đàn tỳ bà, chiếc khăn choàng đầu của vợ, hay vòng ngọc xanh chiếc áo gấm đỏ ngày cưới của con gái đầu lòng,… cũng đều là một mảnh hồn của Đỗ Quang Em, là tình cảm sâu lắng nhất cho những người thân yêu, cho nghệ thuật…

Nhận xét về tranh sơn dầu tĩnh vật của Đỗ Quang Em, Võ Đình đã không tiếc lời: “Tôi trân trọng bởi lẽ cái thang tre, cây đèn dầu, những viên gạch được Đỗ Quang Em vẽ ra thật tỉ mỉ, thật “thật”, nhưng sự “thật” này không đánh lừa ta, không quyến rũ ta vì cái đặc dị của đề tài, cái tài tình của kỹ thuật, cái tinh vi của bút pháp. Họa phẩm thu hút ta vì một sự có mặt tự tại. Một sự có mặt mầu nhiệm. Đúng thế, có thể nói, nói mà không ngại là đại ngôn: hình thể trong tranh Đỗ Quang Em, người cũng như vật, biểu hiện sự mầu nhiệm của hiện hữu …” ( Trường hợp Đỗ Quang Em , tạp chí Hợp Lưu số 28 tháng 5 và 6 năm 1966 ).
Nguồn:http://khungtranhminhchuong.com