Dù năm nay mới 8 tuổi, hết hè này mới bước vào học lớp 3, nhưng cháu Huỳnh Hoàng Anh (trú thôn 8, xã Tiên Thọ, huyện Tiên Phước, Quảng Nam), đã có hai năm làm “cô giáo” của hàng chục em nhỏ trong thôn, xóm mỗi khi hè về…
Những ngày cuối tháng 7/2014, chúng tôi tìm về nhà của cô giáo Nguyễn Thị Thanh (53 tuổi, hiện đang là giáo viên Trường Tiểu học Tiên Thọ), nghe câu chuyện của cô bé Huỳnh Hoàng Anh, ai cũng cảm thấy khó tin, nhưng khi tận mắt chứng kiến em đứng trên “bục giảng”, phía dưới ba dãy bàn với 13 cháu nhỏ đang ở độ tuổi vào lớp 1 mải mê nghe Hoàng Anh tập đọc và luyện viết chữ, lúc này chúng tôi mới ngỡ ngàng làm sao.

“Cô giáo nhí” Huỳnh Hoàng Anh đang giúp các bạn tập đọc, tập viết.
“Cô giáo nhí” Huỳnh Hoàng Anh đang giúp các bạn tập đọc, tập viết.
Cô Nguyễn Thị Thanh, người có thâm niên trong nghề giáo hơn 20 năm và cũng ngần ấy thời gian mỗi khi hè về cô lại dành hết thời gian để dạy kèm cho các em học sinh và trẻ khuyết tật ở địa phương, kể: “Vì sao tôi để Hoàng Anh đứng dạy tập viết, tập đọc cho các cháu nhỏ này, vì đó là sở thích của Hoàng Anh, cháu rất có khiếu, học rất giỏi, hai năm học ở trường cháu cũng là học sinh tiêu biểu đại diện cho trường đi dự “Cháu ngoan Bác Hồ”. Tôi chỉ hướng dẫn Hoàng Anh đứng dạy cho các cháu nhỏ thôi, còn toàn bộ giáo án, viết bài tập trên bảng tôi đã soạn sẵn, Hoàng Anh dạy buổi sáng từ 7h đến 10h vào thứ 2 đến thứ 6, còn buổi chiều tôi day kem miễn phí cho các em học sinh từ lớp 2 đến 5, trong đó có cả Hoàng Anh và kèm 4 em học sinh khuyết tật của địa phương. Đa số học sinh ở đây là con em nhà nông nghèo khó. Nghỉ hè ở nhà cũng buồn, nên hằng năm cứ vào hè tôi xin nhà trường cho mượn vài cái bàn để về dạy kèm cho các em học sinh của trường và các cháu nhỏ trong xóm. Mình không có tiền để giúp các em được, chỉ cho các em cái chữ, giúp các em thêm kiến thức trước khi bước vào năm học mới, đó là niềm vui lớn nhất của người nhà giáo như tôi”.

Khi nói về “cô giáo tí hon” Hoàng Anh, cô Thanh trầm trồ khen ngợi, trò Hoàng Anh không những học giỏi, đứng lớp tốt mà cháu còn hát rất hay, đặc biệt là viết chữ rất đẹp, đã từng đi thi viết chữ đẹp của huyện và tỉnh. Vừa khen, cô Thanh vừa lấy những cuốn vở của Hoàng Anh qua hai năm học cho chúng tôi xem, nhìn những nét chữ của Hoàng Anh viết thật đáng kinh ngạc, chữ viết như chữ in hoa và toàn những thang điểm 10 trong bài. Khi hỏi về ước mơ sau này có theo nghề giáo như cô Thanh không?. Hoàng Anh tâm sự: “Ba mẹ con cứ khuyên, cố gắng học thật giỏi và theo cô Thanh học hỏi, tập dạy để sau này lớn lên làm cô giáo. Nhưng cháu chỉ mơ ước trở thành bác sĩ để chữa bệnh cho ông ngoại, ba mẹ và cho mọi người thôi…”.

Nhường lại lớp học cho Hoàng Anh, cô Thanh dẫn chúng tôi sang nhà của Hoàng Anh nằm cách khoảng 40m, thật đáng thương với căn nhà tre mái tôn, trống huơ, trống hoác, chẳng có gì đáng giá ngoài chiếc giường và cái bàn nhỏ để mỗi lúc Hoàng Anh học bài. Cô Thanh cho biết, “hoàn cảnh của gia đình Hoàng Anh rất bi đát, bố là Huỳnh Hưng đang lâm bệnh, nhưng vẫn gắng gượng cùng với vợ bên mấy sào ruộng, chứ hai vợ chồng không có công ăn, việc làm ổn định và là hộ nghèo của địa phương, thật là đáng thương. Nhìn thấy hoàn cảnh như thế, nên tôi thương cháu Hoàng Anh như con ruột của mình”…