Hôm nay|Tưng bừng khai mở máy chủ Thiên Long | vo lam lau | các bạn đừng bỏ lỡ






Tôi về Võ Đang vì nể tấm lòng của Vô Kỵ - cậu em kết nghĩa - nhiều hơn là vì muốn tìm một cô vợ. Trong phái Võ Đang đầy rẫy những gã đạo sĩ nghèo kiết xác này, tôi cũng có chút tiếng tăm bởi túi tiền rủng rỉnh. Vợ hả, nhiều người chỉ lăm lăm muốn cưới tôi để xin tiền! Ai biết Phương Nhi, cô bé đồng môn mà Vô Kỵ định làm mai cho tôi có phải là một trong số đó không?


Tôi không thể nhớ hết là trong cái buổi chiều vo lam lau ngồi cạnh nhau bên hồ nước trước cửa môn phái, chúng tôi đã nói những chuyện gì. Tôi chỉ nhớ là đã cảm mến sự trong sáng của em trong cách nói chuyện, sự hiền lành, ngây thơ của em trong khi hành hiệp giang hồ. Có một điều chắc chắn khác - em không phải là kẻ tham tiền. Nói hơi... tự tin một chút, nếu em có thích tôi, đó là vì tôi nói chuyện có duyên (?) chứ không phải vì cái danh Võ Đang phú hộ. Từ buổi chiều làm quen ấy, tôi đã cùng em lên Phục Ngưu Sơn giết sói, luyện công...


Trong một lần dẫn nàng tả xung hữu đột giữa bầy sói dữ, tôi ngỏ lời muốn được cùng em kết bái phu thê.


Bản tiểu sử trích ngang của Phương Nhi viết khi nghe tôi đòi kết hôn có kèm theo cả sự lo lắng: em còn bé lắm anh ơi! Cô bé vẫn còn đi học, mới 16 tuổi, nhỏ hơn tôi 10 tuổi. Ngoài đời mà cưới cô bé này là tôi bị mang tội, vào tù gỡ 5 - 7 cuốn lịch chứ không ít.


Nhưng ở trong game, em đã đủ tuổi kết hôn rồi. Cái này thì tôi chắc chắn, nên dẫn tay em về Giang Tân, tìm Nguyệt Lão. Vô Kỵ, nghe nói ông anh cưới vợ, cũng vội vàng chạy đôn chạy đáo tìm cho được một bộ đồ cưới và mấy viên pháo hoa để về làm quà. Chẳng hiểu chàng Vô Kỵ nhầm lẫn thế nào mà mua phải một bộ đồ lễ Tết. Thôi kệ, cái lúc mà người ta quyết tâm lấy vợ rồi, thì không có áo đỏ cũng cưới nữa là bộ đồ này đã có sẵn màu đỏ, chỉ thua bộ đồ cưới có cái khăn đội đầu!






Phương Nhi tức mình cái vụ cưới mà phải mặc đồ lễ Tết lắm. Em đi tìm hiểu mãi, cuối cùng cũng biết được ở Lâm An có một bà thợ may chuyên bán đồ cưới. Vậy là em mua ngay một bộ, cho 2 đứa mặc đi dạo lại cùng nhau. Đó là những tháng ngày hạnh phúc. Chúng tôi đưa nhau lên đỉnh Hoa Sơn, nhìn mây bay, tuyết đổ. Lên cầu treo xem cảnh mây núi cheo leo. Lên tận Đào Hoa Nguyên chỉ để xem cảnh rừng đào. Em gọi đó là tuần trăng mật.


Các cụ bảo, xuất giá tòng phu. Cô vợ bé bỏng của tôi luyện võ thì làm biếng, mà đi khám phá chuyện trong game thì giỏi. Và rồi em bắt đầu để ý xem có cái gì mua được để tôi về bán lại. Em tìm được người bán áo cưới, rồi tìm được người bán đồ lễ Tết trong game, khi mà ít ai biết chỗ để mua những bộ đồ đẹp này. Bộ đồ mua trong tiệm chưa tới 9 vạn, tôi mở shop bán được gấp ba lần!
Bỗng một hôm tôi nhận được tin nhắn lại: “Em phải đi xa!”. Phương Nhi từ ngày ấy không còn online nữa...
Một năm đã trôi qua, tôi đã trở thành một võ lâm cao thủ, độc bộ giang hồ. Nhưng mỗi lần lên Hoa Sơn tuyệt đỉnh, nhìn tuyết đổ mây trôi lại thấy trống vắng trong lòng. Em bây giờ đang ở đâu, cô vợ bé bỏng chưa gặp mặt bao giờ?
huhuhu tui coi xong bài này tự nhiên lòng buồn vo lam private quá.hồi xưa tui cũng như vậy đó chỉ khác là con vợ nó chuyển server khác. sau này luyện lại ơ server khác thì gap nó và chỉ kết hảo huu thôi vì chưa ly di mờ
Lại nói về Hoàng Tử sau khi đăng tin trên tần số TG các chị em mọi nơi đổ về thử giầy nhưng không hiểu chiếc giầy yêu cầu như thế nào mà tất cả đều không thể đi vừa : người thì nó báo là sức mạnh không đủ, người thì thân pháp thiếu, người lại không đủ đẳng cấp thực làm cho Hoàng Tử buồn bã vô cùng , hàng ngày chàng chỉ ngắm nhìn đôi giầy, không thiết ăn tiên thảo lộ không màng Quế hoa tửu vốn là những bảo vật chốn Võ Lâm .Nhà vua thấy vậy vô cùng lo lắng và cho triệu thập đại mỹ nhân vào cung để làm Hoàng Tử nguôi ngoai






nhưng chàng chỉ liếc qua rồi phẩy tay. Cứ như vậy Hoàng Tử bỏ bê công việc lúc nào cũng ngắm nhìn đôi giày khiến chàng tụt top liên tục .Cuối cùng nhà vua mới nhớ ra Vạn Sự Thông và cho mời người này vào cung. Quả không hổ danh Vạn Sự Thông, chỉ với 30 vạn lượng nhà vua đã nắm được địa chỉ của Tấm và nhanh chóng báo cho Hoàng Tử biết . Nghe tin này Hoang Tử như lột xác biến thành một con người khác : vui vẻ, trẻ trung , nhí nhảnh , chàng cắn TTL , uống QHT liên tục để lấy lại sức lực còn lên đường đón Tấm ......
.... Chu Tiên Trấn một ngày như bao ngày khác , cuộc sống của người dân vẫn diễn ra lặng lẽ thì đột nhiên tên nha sai hớt hải chạy về trình báo quan huyện:" bớ ... bớ .. quan... Hoàng ..Tử ... đang tới" huyện quan nghe vậy vội vã chạy ra tiếp giá . Đoàn của Hoàng Tử diễu hành volamtruyenky qua các con phố nhỏ của Chu Tiên Trấn , nhà nhà, người người đổ ra đường đón tiếp chàng đi tới đâu đều có một tên nha sai chay trước hô lớn:" Đoàn về ,,... đoàn về" cuối cùng đoàn người cũng đừng lại ở ngôi nhà cuối Trấn . Hoàng Tử đạp cửa xông vào:" Nhà có chó không??" chàng hỏi lớn nhưng vừa vào chàng gặp ngay Dã Tẩu đang ngồi chễm chệ ,trên bàn là một đống gà lôi , bánh kem. Vừa nhìn thấy Hoàng Tử, Dã Tẩu mặt cắt không còn hột máu quỳ xuống lậy lục xin tha, sau khi tra hỏi mới biết Tấm đang làm cọc gỗ cho Cám luyện skill ở bìa rừng thì lập tức Hoàng Tử đi đón ngay . Sau khi cứu được Tấm Hoàng Tử đưa chiêc giầy cho nàng , Tấm móc trong túi ra một vật be bé rồi xỏ chân vào đôi giầy .... Vừa in .... về sau Tấm mới bật mí đôi giầy này phải có cái xỏ giầy mới đi được Hoàng Tử ra lệnh