Tác giả Nguyễn Quang Lập được công chúng biết đến nhiều ở lĩnh vực điện ảnh và sân khấu hơn là văn học. Từ tiểu thuyết Những mảnh đời đen trắng đến bây giờ đã là đúng 20 năm, Nguyễn Quang Lập trở lại với văn học bằng những bước thăm dò khá thận trọng. Năm 2007, bắt đầu tiếp xúc với blog, làm chủ nhân blog “Quê choa”, và chỉ trong 1 năm trở lại đây “Quê choa” trở thành blog có số lượng người truy cập gần 500.000 lượt. Những mẩu chuyện như đùa, như thật được đưa lên blog từng ngày để thăm dò phản ứng của độc giả, và anh đã thực sự cảm thấy an tâm, hào hứng trong cuộc thử nghiệm một lối văn chương mới mà anh gọi là “khẩu văn” đã được sự hưởng ứng nồng hậu của các cư dân mạng.
Ký ức vụn là sự góp nhặt một số bài viết anh đã phổ biến trên blog “Quê choa” và được chia thành từng phần như những ngăn đời của tác giả: Những người đã gặp, Buồn vui một thuở, Thương nhớ mười ba, Bạn văn. Mỗi mẩu chuyện được kể bằng lối văn nói rặt chất “bọ” của vùng quê Quảng Bình, một lối văn tuy viết bằng chữ trên giấy mà người đọc cứ có cảm giác như mình đang được nghe kể bằng vô số thanh âm hài hước, lạ tai, bằng những con chữ ngổn ngang tượng hình như có thể lật xấp, lật ngửa trang giấy lên… Ký Ức Vụn dường như là những câu chuyện kể rất thật của tác giả vì lồng trong từng mẩu chuyện, bao giờ cũng có bóng dáng của Cu Lập trong đó, nhưng thực hay hư đó là chuyện của nhà văn. Vấn đề là câu chuyện kể thuyết phục được người đọc và người ta tin tất cả những gì được viết trên trang giấy chính là chuyện của cuộc đời thực. Và bên cạnh cuộc đời ấy là những người “bạn văn” như tác giả gọi, những người đi qua cuộc đời và để lại ít nhiều ấn tượng với anh, nhiều mẩu được vẽ bằng lối biếm họa cố hữu, với những nét đậm nhạt nhấn nhá trên từng tính cách của từng người.