Thời gian, tích tắc, tích tắc, đều như vắt chanh. Ấy là câu chuyện của đồng hồ ở góc màn hình máy tính, của quả lắc suốt đêm dọi vào những triền miên khắc khoải. Còn bản thân những khắc khoải ấy như co rúm lại bởi sự đều đặn vô hồn kia. Ấy là vì trong lòng có một tình yêu.
Yêu đời này tha thiết, yêu người cuồng nhiệt, đau trước khi kẻ khác đau nhưng không dễ vui trước khi kẻ khác vui. Theo lẽ thường sẽ không lạnh trước người khác lạnh và nóng trước khi người khác kêu trời vì mất điện, máy lạnh tịt ngóm đâu. Vậy là bốn mùa chẳng đều gót luân hồi theo nhịp tích tắc kia. Ấy là vì trong lòng có một tình yêu.
Một tình yêu có lúc vật vã “lỡ mang” hay “bị rơi xuống đầu”. Một tình yêu cứ bị oán thán vì sao lại tới mà để không gian bình lặng bị xáo lên những nhụp xúc cảm đến, đi, những đều đặn tích tắc, tích tắc của muôn đời kia. Nhưng nó đến và nó đi vì nó không muốn trái tim chỉ để thúc máu chảy hoài vô cảm mà phí đi duyên kiếp làm người. Vậy là phúc hay họa? Có thể không chịu nổi nhưng đợt sóng nhồi đỉnh đáy và muốn nó biến đi như thể biển bỗng biến thành ao tù lặng nước. Nhưng rồi lại không thể cam lòng và cứ thế chịu đựng, tận hưởng những nhịp thời gian không đều đặn. Ấy là vì trong lòng cứ có một tình yêu.

Yêu đời này tha thiết, yêu người cuồng nhiệt... (Ảnh minh họa)
Vì trong lòng cứ có một tình yêu nên dù tích tắc vẫn muôn đời chuẩn khỏi chỉnh mà nhịp sống, nhịp nhớ, nhịp khát khao của con người ta lại đập lúc dập dồn như bão lốc, lúc chậm chạp như rùa ghẹo thỏ giữa đường đua.
Thời gian bỗng là hữu hạn vì nỗi âu lo chỉ tới ngã rẽ kia là hết chặng gần nhau. Là sẽ hết gần gũi cận kề mà lui về vợi vời cách trở cho khát dâng tràn tâm tưởng. Muốn gào lên bứt phá. Phá nát cái cũi thời gian ấy đi. Và câm lặng thay phần cho tiếng thét. Vì cần biết đủ đã là rất đủ. Và thế là hiểu vì sao trên đời này tích tắc chuẩn mực bao giờ cũng còn lại vĩnh hằng. Vì trong nhân gian cứ có những tình yêu muốn vỡ tan trời đất nên cần tích tắc để làm neo.
Thời gian đi rất chậm vì lòng người chờ đợi. Thời gian đi rất nhanh vì tim sợ phút hoan ca tàn lụi xót lòng. Thời gian không còn hiện hữu vì bình yên đang có, rằng vĩnh hằng đang ở ngay đây, nơi lòng bàn tay đang ấm áp nắm bàn tay, nơi mắt nói rất nhiều điều thanh âm không tải hết.