Em năm nay 25 tuổi, đã có người yêu 4 năm (2 năm ở gần, 2 năm ở xa). Em quen anh khi anh chưa đi nước ngoài làm việc. Tính em nhút nhát, xinh đẹp đáng yêu nên được nhiều người quí mến, xong em chẳng để ý ai bởi em không thích cũng chẳng đủ tự tin. Gia đình em không hạnh phúc, kinh tế cũng không giàu, công việc chỉ ổn định, em không muốn tốn thời gian cho những phù phiếm xa hoa. 2 năm*người yêu*đi nước ngoài em vẫn không thay đổi nhưng giá như em không gặp người mới.*Anh*ấy*làm ở một công ty lớn, cũng làm trưởng phòng, vì là đối tác công ty của nhau nên có dịp*em*gặp gỡ. Lúc đó anh đã có người yêu.
Một năm sau chúng em vô tình gặp lại, anh*đã chia tay bạn gái còn em thì không nghĩ lại có một thứ tình cảm khác ngoài bạn bè. Em nhắn tin, trò chuyện với anh ngày một nhiều, nhớ anh đến vô tận, chúng em hợp nhau đến từng chi tiết nhỏ của cuộc sống. Anh rất tốt, mỗi tháng anh thường lên thăm em. Khoảng thời gian thật hạnh phúc. Em biết em yêu anh ấy nhiều vô cùng, là tình yêu thực sự trong con tim của mình. Đã biết nhau lâu, đã yêu nhau 5 tháng nhưng chúng em cũng chưa hề có một cái năm tay, em rất bối rối khi đứng trước anh. Mỗi lần gặp nhau cũng không ở bên nhau lâu, anh là người duy nhất trong cuộc sống đến bên em cho em những cảm xúc vui, buồn, hạnh phúc… Em trân trọng nâng niu tình cảm này trong tim nhưng không dám nói với anh tất cả sự thật đằng sau sự chân thành của mình.

Em biết em yêu anh ấy nhiều vô cùng, là tình yêu thực sự trong con tim của mình (Ảnh minh họa)
Rồi người yêu hiện tại nói với em rằng 1 tháng nữa anh về nước, và*chúng em sẽ*cưới vào cuối năm nay. Em buồn lắm, không biết làm sao. Một người hiểu được hoàn cảnh thật còn một người không biết nhiều về em (bởi em chẳng nói gì về mình – nhìn bề ngoài thì em đài các như tiểu thư). Một nửa trong em muốn chôn mối tình tận sâu đáy tim, cất giữ bảo vệ mối tình thơ mãi mãi là ký ức đẹp - quên anh đi và lấy người yêu khi*về nước. Một nửa em muốn nói thẳng với anh ấy rằng em thế đó… anh có chấp nhận được không?! Em không đủ tự tin về mình nên cho rằng chắc anh sẽ buông tay em thôi. Em nghèo thế, khi yêu thì còn được chứ lấy về thế nào cơm áo gạo tiền cũng làm anh chán nản mệt mỏi, rồi lại tự trách mình sai lầm mù quáng. Em yêu anh nên chỉ mong*anh mãi mãi trọn một nụ cười. Còn người yêu em nữa, anh ấy yêu em chân thành nhưng liệu hôn nhân khi tình cảm chưa đủ thì có hạnh phúc không hay lại chôn chặt*hai mảnh đời sai lầm.
Xin anh chị hãy phân tích giúp em phải làm thế nào. Em đang làm việc ở quê, chọn ai thì em cũng phải trở về thành phố...