Thời gian trôi đi quả là rất nhanh, nhưng những kỷ niệm về anh không thể nào phai nhòa được trong em.*Em đã trải qua những ngày tháng khó nhọc ấy bằng một niềm hi vọng, em*rất sợ mỗi khi phải nghĩ rằng anh đã quên em.*Em không cho phép mình nghĩ như thế, mặc cho đó là một sự thật mà không có gì có thể thay đổi được. Khi chia tay*em hỏi anh rằng "Trước đây anh đã từng yêu em đúng không?" và anh đã trả lời với*em một cách lạnh lùng "Có chứ", rõ là lạnh lùng vậy mà chẳng hiểu sao em lại thấy rất vui.*Em vui vì*em không hề lãng phí tình cảm, vui vì*em đã làm đúng khi yêu anh. Cũng có thể*em chỉ tự an ủi mình như thế thôi, nhưng nhờ câu trả lời ấy*em đã vượt qua một khoảng thời gian vô cùng khó khăn.*Em tưởng rằng mình*gục ngã, vậy mà không,*em vẫn đứng rất vững, nét mặt vẫn rạng rỡ như ngày nào được bên anh.
Bởi lẽ, dù*em có không như thế, dù*em có buồn đau thì cũng chẳng thể làm anh quay lại được, vậy thì không lý do gì*em không vui và nghĩ đã có lúc anh cũng rất yêu em, những gì anh dành cho*em là sự thật. Những ngày đầu khi không còn sự chăm sóc của anh,*em buồn đến tan nát con tim,*em khóc, lúc nào cũng muốn khóc,*em trống trải và*cô đơn. Thậm chí đôi lúc*em nguyền rủa anh, muốn anh gặp thật nhiều bất hạnh, nhưng rồi*em thấy*mình không thể làm thế được, bởi*em vẫn mãi yêu anh, yêu thật nhiều dù không có anh bên cạnh. Em tự nhủ rằng đã yêu anh thì phải cầu mong những gì tốt lành nhất đến với anh, mong cho anh được hạnh phúc chứ không thể làm anh đau được. Và rồi*em lại nở một nụ cười xua tan đi tất cả.

*Em không ngồi một chỗ và nhớ anh mãi nữa đâu (Ảnh minh họa)
Em nhớ anh của ngày hôm*ấy một*năm về trước, nhớ anh của những ngày đã qua, và rồi buộc miệng gọi "anh ơi", lời đó đã quá lâu rồi*em không gọi, vì*em có gọi cũng đâu có người nghe. Không phải cho đến giờ*em mới gọi, mà có gọi anh cũng đâu có nghe mà chỉ khiến anh hờn giận*em hơn. Cả ngày*em không thể làm gì được, cái con số đó gắn với chặt với*em suốt một năm qua, đó là một kỷ niệm không bao giờ phai mờ được. Như một vết sẹo, qua thời gian có thể sẽ phai mờ dần nhưng vô cùng nhức nhối, cứ mỗi khi trái gió trở trời nó lại âm ỉ. Nhưng*em cũng mặc, mặc cho sự âm ỉ đó,*em không thể không có cảm giác ấy bên mình, hình như vết sẹo đó giờ như động lực cho cuộc sống của*em thì phải.
Anh đã ban tặng cho*em những nỗi đau đến tột đỉnh của nỗi đau, đôi lúc*em muốn cho mọi thứ be bét ra, cho bản thân được hả giận với anh, cho anh thấu hiểu được những gì em đã trải qua từ khi gặp anh. Nhưng không,*em không làm thế. Bởi lẽ*em biết dù cho*em có không trả lại anh những thứ đó thì cuộc đời cũng sẽ trả lại cho anh đủ cả vốn lẫn lời. Và*em cũng cứ mặc kệ cho thời gian trôi qua, kệ cho anh bỏ lại*em như thế, chẳng sao hết*em sẽ mỉm cười mỗi khi nghĩ đến anh.*Em ghét lắm, ghét cái sự dối trá của anh, nhưng vẫn tha thứ cho anh, bởi*em biết anh sẽ không bao giờ quên được em, anh không thể mỉm cười khi nghĩ đến em được đâu. Anh chỉ có thể mệt mỏi và đau đớn thôi, kéo theo đó là sự hối tiếc cho những gì anh đã làm với em. Nhưng sao lúc này*em nhớ anh thế, con tim*em như muốn gào thét lên, cứ thôi thúc*mình không ngừng nỗi nhớ anh.
Ở nơi đó anh có yên lòng vì*em không?*Ở nơi đó giấc ngủ của anh cũng rất bình yên phải không anh? Em vẫn mong anh hạnh phúc và bình yên, nhưng chẳng thể làm được nữa vì anh đã bỏ lại em một mình nơi này. Anh ơi*em không buồn nữa đâu,*em không ngồi một chỗ và nhớ anh mãi nữa đâu.*Em sẽ cất anh đi, cất tất cả những gì thuộc về anh vào một nơi gọi là kỷ niệm để*em tìm lại những nụ cười*em đã bỏ quên trong suốt thời gian qua.*Em hi vọng một ngày nào đó khi bước trên đường đời vô tình gặp lại anh, nụ cười của*em sẽ rạng rỡ đến vô cùng. Nên anh hãy yên lòng vì*em nhé, anh cũng hãy mỉm cười mỗi khi nghĩ đến*em đi, rồi anh sẽ thấy được niềm vui trong đó mà. Anh mãi nhớ ở nơi này*em vẫn nhớ về anh với một tình yêu chân thành nhất.