Được chia sẻ bởi truyện ngắn mỗi ngày:

Người ta vẫn bảo có không giữ mất đừng tìm, vậy nên anh đừng tìm em nữa



Em không muốn yêu lại kẻ đã phản bội tình yêu của mình. Người ta vẫn bảo có không giữ mất đừng tìm, vậy nên anh đừng tìm em nữa.


truyện ngắn Anh à! Từ ngày em đi anh vẫn khỏe chứ, anh và cô gái cùng công ty giờ sao rồi. Còn em, em vẫn ổn, em đã đến Sài Gòn nơi có những người luôn yêu thương chào đón em, chắc anh bất ngờ lắm khi em lại bỏ Hà nội đi mà không một lời từ biệt đúng không anh?
Em và anh yêu nhau cũng được gần 4 năm rồi anh nhỉ, em còn nhớ lúc đó em học năm nhất còn anh năm 2. Anh cứ lén nhìn em rồi mỗi giờ tan học anh chờ ở hành lang và tặng em một bông hoa hồng. Nửa năm sau, em đã gật đầu đồng ý yêu anh và mình đã có một tình yêu thật đẹp đẽ.




Tình yêu của chúng ta đã từng thật hạnh phúc anh nhỉ (Ảnh minh họa)


blog tâm sự Đôi khi nghĩ lại em vẫn mỉm cười hạnh phúc, em nhớ về những kỷ niệm êm đềm đã có, nhớ lúc hai đứa đội mưa đi về, những lúc trốn học đi uống trà đá hay lúc hai đứa rủ nhau đi ăn trộm xoài trong bệnh viện bị bảo vệ đuổi làm hai đứa vừa chạy vừa cười sặc sụa.


Tình yêu mình đẹp đấy chứ anh nhỉ, rồi khi em năm cuối bận bịu với thi cử còn anh thì xin việc đi làm. Mỗi tối đi làm anh vẫn hay mua hoa quả sang bồi bổ cho em rồi xoa đầu em và bảo: “Vợ lo mà học cho tốt, cấm trốn học đi chơi đấy”. Em cười xòa và cũng xoa lại đầu anh: “Chồng đi làm cấm tòm tem em nào nhá, chờ vợ ra trường ta cưới chồng nhé”.
Hai đứa vừa ăn hoa quả vừa trêu nhau vui vẻ, nhưng chỉ được mấy tháng đầu, còn thời gian sau anh kêu bận, anh ít thăm em hơn, tin nhắn cũng thưa dần. Em hụt hẫng nhưng tự dặn lòng phải cảm thông để anh còn kiếm tiền sau này còn cưới em chứ, thế là em lao vào học để quên đi sự cô đơn và nỗi nhớ anh.
Mỗi lần em kêu nhớ anh, yêu anh thì anh lại lảng tránh qua việc khác, em thấy nhói đau trong lòng. Em cố gợi lại chuyện cũ để anh nhớ tới những ký ước ngọt ngào của hai đứa để thấy yêu em hơn nhưng anh gạt phăng đi và bảo, chuyện cũ rồi em nhắc lại làm gì, em lo học cho tốt đi.
Em thấy đau, đau lắm anh à. Một hôm em chán học nên đi lang thang cho khuây khỏa, em thấy có cái cái đẹp nên em mua cho anh rồi hào hứng tới công ty anh. Em định làm anh bất ngờ, rồi nhân tiện nhìn anh xíu rồi về, nhưng rồi sao nhỉ. Lúc đang lóng ngóng qua đường, em thấy anh tay trong tay với một cô gái nào đấy.
Hai người rủ nhau đi ăn trưa, em đi theo anh, hai người đi xa công ty một đoạn, nhìn qua cửa kính của cửa hàng em thấy anh véo mũi và hôn cô ấy lên má. Em cầm xe không vững nữa, chiếc áo em mua cho anh rơi tuột xuống đường, em loạng choạng đi về nhà mà em không nhớ rõ là em đã về bằng cách nào.



Còn tuần nữa em thi mà tâm trạng rối bời quá, anh vẫn động viên em thi tốt. Em chỉ cười khẩy, em thấy nực cười là sao anh không nói lời chia tay hay anh đang thương hại em và lo em không thi được.

Thi xong, em kéo va li ra đi và để lại cho anh bức thư với vẻn vẹn 1 dòng chữ: “Chúc anh và cô ấy hạnh phúc, thời gian qua anh đã thương hại như thế đủ rồi” và bên cạnh đó là cuốn nhật ký về tình yêu 4 năm qua của hai đứa. Em trả lại anh tất cả.
Anh không thấy em thì vội vã đi tìm, anh gọi điện nhắn tin và cầu xin em tha thứ, anh nói đó chỉ là chút say nắng. Em đi rồi anh mới bừng tỉnh anh yêu em như thế nào.
Níu kéo làm gì nữa hả anh, khi có em anh không biết giữ, giờ em bỏ đi rồi thì anh giữ lại làm gì. Em yêu anh nhiều lắm, nhưng là anh của trước đây, còn anh bây giờ có lẽ em không đủ vị tha để giữ lại. Em không muốn yêu lại kẻ đã phản bội tình yêu của mình. Người ta vẫn bảo có không giữ mất đừng tìm, vậy nên anh đừng tìm em nữa.