"Anh nghĩ là anh có vé để làm bạn trai em sao?”- đó là câu trả lời của An dành cho người đã đem hết lòng can đảm, đã dành nguyên cả buổi chiều tập nói trước gương chỉ để cho cái hẹn này.

***
Cô bắt taxi, còn không quên dành cho Thiên nụ cười nhếch mép. Đối với một cô gái xinh đẹp, tiểu thư một gia đình tài phiệt, đàn piano hay và thông minh như An, hẳn là có một danh sách những cuộc hẹn hằng tuần, cô đã quá quen với những điều này và đối với Thiên cũng thế!


Anh học trên cô một lớp, là một trong những học sinh xuất sắc của trường, cha mẹ làm kinh doanh, bề ngoài giản dị, không quá chải chuốt hay xài những món hàng hiệu đắt tiền, không như những cậu ấm An từng quen biết. Lí do mà An chấp nhận cái hẹn này vì cô muốn có cái gì đó thay đổi, có chút gì đó mới mẻ khi tiếp xúc với một chàng trai chỉ biết học.


Cô không hề và cũng chưa từng nghĩ rằng mình sẽ thuộc về một người nào đó, cô muốn có một cuộc sống tự do làm những điều mình thích. Vì An là thế, như cánh chim dang rộng đôi cánh bay khắp bầu trời bao la để tìm tòi những điều mới mẻ. An tự do nhưng không dễ dãi. Thế nên, có bao chàng trai đã bỏ cuộc trong hành trình chinh phục cô gái ấy.



Cô không hề biết rằng lời nói đó đã vô hình hạ gục một chàng trai. Trong màn đêm của những ngày cuối cấp, anh cố ghìm nén những giọt nước mắt để tiếp tục với những việc còn dang dở. Anh vẫn mỉm cười như không hề có gì, nhưng đằng sau nụ cười giả tạo ấy là một nỗi đau nhói tột bậc, anh tự trách mình tại sao lại không thể yêu một người khác, không thể quên An, đối với An thì anh chẳng là gì. Ngay khi An bước vào ngôi trường cấp III anh đã yêu thầm cô từ cái nhìn đầu tiên trong ngày khai giảng. Thiên yêu cô suốt hai năm, luôn dõi mắt theo cô, dù rằng học khác lớp nhưng anh luôn biết được những sự việc xảy đến với An.


Rồi khi cô dạy toán nhờ anh kèm cặp An những kiến thức mà An đã bị mất khi đi thi Piano, anh tưởng như ông trời đã ban đến cho mình một món quà vô giá. Thiên biết rằng sẽ rất khó có lần thứ hai nên không đánh mất cơ hội hiếm có này. Anh mời An đi xem phim với tư cách là một người anh. Thiên lên mạng, hỏi bạn thân những điều mà con gái thích, cách ăn mặc như thế nào để ấn tượng. Rồi khi câu nói ấy thốt ra từ chính người con gái mà anh giành trọn con tim, mọi thứ như vỡ vụn. An tránh anh, xem anh như người lạ chưa từng quen.


Cuộc sống của cả hai lại tiếp tục trở về với những tháng ngày như trước kia, như chưa hề có gì xảy ra. Riêng anh, tình yêu ấy vẫn còn nhưng đã bị cất sâu vào một góc nào đó, cứ để mọi thứ trôi theo tự nhiên và trong anh vẫn có một niềm hi vọng.


An mệt mỏi nằm gục xuống bàn làm việc, hai mắt nhắm nghiền nhưng vẫn phải căng mắt để tiếp tục với mẫu thiết kế quảng cáo còn đang dở dang. Khó khăn lắm An mới được trở thành nhân viên thực tập tại công ty truyền thông này. Cô không muốn phải tiếp tục với những lần cầm hồ sơ đi phỏng vấn và công việc làm thêm tại cửa hàng gà rán.


Những năm tháng còn trong vòng tay ấm áp của gia đình giờ đã không còn. Trước mắt là cuộc sống bộn bề đòi hỏi An phải tự lo cho bản thân với nhiều thứ cần chi tiêu: tiền thuê nhà, tiền ăn, tiền sinh hoạt, tiền mua sắm,.. mọi thứ như muốn đè bẹp cô gái nhỏ. Những lúc nản chí, An hoài tưởng và ước rằng mình sẽ lại được như lúc trước, tới mỗi bữa ăn thì thức ăn đã để sẵn chờ đợi An, căn phòng bề bộn sẽ sạch ngay sau khi đi học về, quần áo luôn thẳng tắp và sạch sẽ,…


- "Sao giờ này còn chưa đi ngủ, sáng mai không có sức đi làm đâu!”, câu nói của đứa bạn thân đã đưa An ra khỏi giấc mơ của dĩ vãng và trở lại với thực tại là căn phòng tĩnh mịch của màn đêm, mọi người trong chung cư đã ngủ say, An nhìn ra ngoài, còn vài ô cửa sổ phát ra ánh đèn hắt hiu. Chắc họ cũng như An, đang phải hoàn tất một việc gì đó mà bỏ quên giấc ngủ quý giá chỉ để lo cho cuộc sống.


Hơn hai mươi năm được sống, đến bây giờ An mới cảm thấy quý những đồng tiền, vì đó là những đồng tiền mà cô đã hi sinh cả sức lực, thời gian để có được. Không đơn thuần là chỉ cần nói "Con đang cần tiền” là sẽ có sẵn tiền ra trước mắt, tự nhiên An hối hận rằng tại sao mình có thể phung phí những đồng tiền quý giá vào những thứ vô bổ như trước kia.


Mở cửa thật nhẹ nhàng, bước đi từ tốn, hít một hơi thật sâu, nhoẻn một nụ cười tươi hết mức có thể, đưa mẫu thiết kế cho chị trưởng nhóm bằng hai tay một cách cung kính. Chờ đợi… An nghe rõ mồn một nhịp đập của trái tim. Chị trưởng phòng gật đầu, mỉm cười nhìn An. Cô thở phào mãn nguyện bước ra. Vậy là ổn, mẫu thiết kế đầu tiên đã được chấp thuận bởi một người nổi tiếng khó tính trong công ty này.


"Rất sáng tạo!, tôi đoán người thiết kế ra mẫu này là một người có tài năng, công ty chúng ta cần những nhân viên

Đọc tiếp: http://www.metruyen.info/2015/06/min...ai-di-anh.html

Truy cập metruyen.info để doc truyen ngan online hay nhất mỗi ngày