Tâm sự thầm kín: Nhìn vợ vừa được rửa ruột xong, đang nằm hồi sức trong phòng cấp cứu mà tôi thất vọng, chán nản vô cùng. Giờ tôi cũng chẳng biết làm thế nào để chấp nhận sự thật đó.




Sau một tuần, em hẹn gặp và dẫn tôi về nhà em chơi, chính thức xem tôi như là người yêu em (Ảnh minh họa)




Vợ tôi vừa tự tử hụt hôm kia. Nếu tối hôm ấy, tôi không về sớm, chắc cô ấy cũng đi theo tổ tiên rồi. Cùng với đó, tôi phát hiện một bí mật lớn mà vợ mình luôn cất giữ bao lâu nay.
Tôi gặp vợ trong một cuộc hội thảo bảo hiểm. Khi đó, em là khách hàng mua bảo hiểm, còn tôi là người bán. Trong cuộc hội thảo, em đã mạnh dạn đưa ra những câu hỏi hóc búa khiến tôi phải đau đầu để trả lời nhưng cũng vì thế mà tôi có ấn tượng nhiều với em hơn.
Sau khi hội thảo kết thúc, tôi xin số điện thoại của tất cả mọi người mua, trong đó có em. Mất vài ngày suy nghĩ xem có nên gọi cho em không, tôi đã lấy hết can đảm gọi cho em, chỉ để mời em đi cà phê với tôi một buổi tối. Tôi lấy lý do cần bàn thêm vài điều về hợp đồng bảo hiểm của em, vì em mua tới 5 cái cho cả gia đình. Em đồng ý. Rồi cứ như thế, chúng tôi gặp nhau nhiều hơn, không nói chuyện bảo hiểm nữa mà bắt đầu nói đủ thứ chuyện trên đời.


Khi tôi nói lời yêu, em đã không đồng ý ngay mà bảo tôi đợi vài ngày để em suy nghĩ. Tôi đương nhiên là đồng ý. Sau một tuần, em hẹn gặp và dẫn tôi về nhà em chơi, chính thức xem tôi như là người yêu em. Tôi hạnh phúc lắm khi cuối cùng cũng chinh phục được một cô gái đáng yêu, dễ thương như em.
Sau 1 năm yêu nhau, chúng tôi bàn đến chuyện cưới xin. Trong ngày cưới, em nói muốn nhờ một người bạn trai thân dắt em đến bên tôi thay ba em (ba em đã mất khi em còn nhỏ). Tôi cũng nghe em kể về người bạn đó, và tình bạn kéo dài từ hồi mẫu giáo đến nay. Không thể từ chối, tôi đồng ý.
Khi hôn lễ diễn ra, người bạn trai của em dắt em vào, tôi thấy vẻ mặt em rất vui vẻ, hạnh phúc. Anh bạn kia cũng mặc vest nên trông rất giống chú rể. Tôi nhìn mà phát ghen vì hai người họ đẹp đôi quá, giống cô dâu chú rể của buổi tiệc hôm nay.
Sau tuần trăng mật, vợ chồng tôi chuyển về sống ở thành phố, trong căn nhà tôi đã mua trước khi có vợ. Công việc bán bảo hiểm của tôi rất vất vả, tôi phải di chuyển nhiều, liên tục tổ chức các cuộc hội thảo lớn nhỏ, vì thế nên tôi về nhà khá trễ. Còn em, em là viên chức bình thường nên thời gian rảnh khá nhiều. Mỗi cuối tuần không về nhà được, tôi đều hỏi em hôm nay đã làm gì khi không có tôi ở nhà. Khi thì em bảo về nhà mẹ đẻ, khi thì em bảo đi chơi với cậu bạn thân.
Nhiều lần nghe em bảo đi chơi với cậu bạn đó, tôi cũng dặn dò em. Tôi bảo, bạn thân thì thân, đi chơi sao cũng được, tôi không cấm nhưng tôi mà biết em đang lừa dối tôi qua lại với người đó, tôi sẽ không để em yên. Em nghe rồi cười cho rằng tôi ghen quá mức.
Em bảo, cậu bạn đó cũng sắp có vợ rồi, em chẳng qua đi hỏi giúp tiệm áo cưới và bày cậu ta cách tổ chức hôn lễ sao cho đẹp mà lại ít tốn kém. Nghe em nói vậy, tôi cũng im lặng cho qua, dù trong lòng rất khó chịu.
Rồi một hôm, tôi đang đi làm thì nghe em gọi điện khóc nức nở. Tôi hốt hoảng hỏi em có chuyện gì, em nấc lên từng hồi, nói không rõ lời, nhưng tôi vẫn nghe được nội dung chính: Bạn em đã mất vì tai nạn giao thông sáng nay. Ngay lúc đó, tôi bỏ dở công việc chạy về đưa em qua nhà bạn để phúng điếu.
Sang thăm hỏi và phúng viếng xong, em xin phép tôi được ở hẳn nhà cậu bạn đó. Cứ nghĩ do là bạn thân thiết nên tôi cũng gật đầu. Nhưng em đi cả đêm cũng không chịu về. Nghe mọi người kể, em cứ ngồi bên quan tài mà khóc vật vã, khiến ai cũng nghĩ đó là vợ chưa cưới của cậu ấy. Tôi nghe vậy lòng ghen nổi lên nhưng cũng cố không ghen với một người đã mất.
Sau hai ngày hai đêm, khi đã chôn cất bạn xong, em mới trở về nhà trong trạng thái mệt mỏi cực độ. Tôi đưa em về xong phải nấu cháo để đấy cho em ăn rồi mới đến công ty được. Thường thì khoảng 8 giờ tối tôi mới bắt đầu về nhà. Nhưng chẳng hiểu sao hôm đó, tôi cứ bồn chồn không yên. Tôi lo không biết em ở nhà có ăn uống được không, có khóc nữa không? Cú sốc mất đi người bạn thân thiết có lẽ quá lớn trong em. Gọi cho em hoài không được, 6 giờ, tôi vội vã về nhà xem em thế nào.
Về nhà, thấy nhà cửa tối om, tôi gọi nhưng không nghe tiếng em trả lời. Nghi có điều gì chẳng lành, tôi chạy xuống bếp, vào toile tìm em, nhưng vẫn không thấy. Tôi chạy lên phòng thì sững người nhìn em đang nằm đó, đầu tóc rối bung, áo quần xộc xệch, bên cạnh đó là chai thuốc cỏ còn bay mùi nồng nặc.
Vội vàng bế em xuống, tôi gọi xe cứu thương đưa em vào viện. Tôi nhờ bố mẹ vợ xuống trông em để chạy về nhà lấy bảo hiểm y tế, quần áo cho em mà khi nãy vội vã, hoảng sợ quá tôi chưa kịp lấy.
Tối hôm qua, em được chuyển ra phòng hồi sức sau khi rửa ruột, lọc máu xong (Ảnh minh họa)
Về nhà, tôi lên phòng lấy quần áo thì thấy một tờ giấy nhỏ em để trên giường mà lúc đó vội quá, tôi không nhìn thấy. Cầm tờ giấy lên đọc mà tôi chết điếng người "Anh tha lỗi cho em, nhưng T (tên cậu bạn em) chết, em cũng không muốn sống nữa. Cậu ấy là người mà em yêu sâu nặng nhất cả cuộc đời này. Em đã làm anh khổ vì em rồi. Em hi vọng anh sẽ tìm được người con gái khác yêu anh cả đời thay em".
Tôi ngồi thụp xuống giường sau khi đọc mẩu giấy trước khi tự tử vợ viết. Vậy là em không hề yêu tôi mà chỉ yêu cậu bạn ấy.
Xuống lại bệnh viện mà tôi như kẻ mất hồn. Tối hôm qua, em được chuyển ra phòng hồi sức sau khi rửa ruột, lọc máu xong. Nhìn em, tôi chỉ thấy một sự thất vọng dâng lên, tình yêu dường như cũng biến mất. Tôi phải làm sao để vượt qua cú sốc này đây, khi người vợ tôi yêu thương nhất lại muốn tự tử để chết theo người tình?