Gửi Bạn trẻ cuộc sống!
Hôm nay tôi gửi gắm tâm sự thầm kín của mình và mong muốn các bạn độc giả hãy cho tôi một lời khuyên chân thành nhất để tôi không tiếp tục đi sai con đường này nữa.
Tôi sinh ra và lớn lên tại một vùng quê nghèo khó, nơi ấy làm quần quật quanh năm suốt tháng cũng chỉ đủ ăn mà thôi. Mặc dù vậy nhưng tôi vẫn được bố mẹ cho ăn học đàng hoàng chứ không phải nghỉ giữa chừng như các bạn cùng trang lứa. Và điều đặc biệt là tuy sinh ra trong hoàn cảnh nghèo khó nhưng trời lại phú cho tôi một vóc dáng cân đối và khuôn mặt rất khả ái.
Càng lớn tôi càng ấp ủ hoài bão sẽ cố gắng làm giàu để cha mẹ không phải ngày ngày "bán mặt cho đất bán lưng cho trời" nữa. Đó là động lực giúp tôi cố gắng học tập thật tốt và kết quả là tôi đã đậu vào một trường đại học danh tiếng tại Hà Nội.
Lần đầu bước chân xuống Hà Nội, tôi như bị choáng ngợp trước vẻ đẹp hào hoa, diễm lệ ấy. Mỗi lúc rảnh rỗi, tôi lại tranh thủ đi làm thêm nhưng sức lực bỏ ra thì nhiều mà tiền công lại chẳng được bao nhiêu. Cầm những đồng tiền ít ỏi cha mẹ gửi lên, tôi càng thấy mình thật bất lực. Và tôi đã quyết định đi làm thêm cả ban đêm nữa để cha mẹ không phải lo lắng cho mình.
Cuộc sống ở Thủ đô cứ vồn vã cuốn con người ta vào một dòng chảy không ngừng. Rồi một ngày đang trên đường đi học, vì mải suy nghĩ mà tôi đụng xe với người ta. Rất may cũng không ai bị sao cả, chỉ mỗi chiếc xe đạp cà tàng của tôi là hư hỏng. Và cuộc đụng độ tình cờ đó đã khiến tôi và anh quen nhau. Sau thời gian nhắn tin qua lại thì hai đứa chính thức trở thành người yêu của nhau.
Vì anh ấy là sỹ quan quân đội nên không có nhiều thời gian ở bên tôi. Dù rất buồn lắm nhưng vì yêu anh nên tôi chấp nhận tất cả.
Lịch học của kỳ 5 quá dày nên tôi không còn thời gian để đi làm thêm. Cuộc sống ở thủ đô có biết bao điều tôi phải lo âu... nhưng tôi không biết phải kiếm tiền ở đâu cả. Đúng lúc đó, có một người đàn ông xuất hiện, người này là con của chủ nhà chỗ tôi ở trọ và không biết vì sao mà anh ta biết tôi đang cần tiền nên đã ra tay "giúp đỡ".

Một hôm tôi đi học về thì thấy anh ta đứng trước cửa phòng trọ và đề nghị: "Nếu em chịu làm bạn gái anh thì anh sẽ lo cho em tất cả, không thiếu một thứ gì" và đưa kèm một tờ giấy ghi số điện thoại của anh ta. Tôi đã tức giận mắng anh ta một trận rồi đuổi anh ta ra khỏi phòng. Nỗi uất ức nghẹn đắng nơi cổ họng, tôi bật khóc khi nghĩ về cha mẹ, nghĩ về bạn trai và nghĩ về tương lai của mình... cái gì cũng rất mù mịt.
Và các bạn biết đấy... tôi đã sai. Trong lúc túng quẫn không biết dựa vào ai, tôi đã chấp nhận lời đề nghị đó của anh ta. Và khi giọt máu hồng đọng lại trên giường thì tôi biết cuộc đời mình đã bước sang một trang khác, một trang giấy của cuộc đời nhàu nhĩ và đầy những vết hoen ố.
Người yêu tôi ở xa nên không biết việc này. Hàng ngày chúng tôi vẫn nhắn tin với nhau, khi nào anh được nghỉ phép thì hai đứa lại cùng đi chơi. Nhưng tôi sợ anh biết chuyện tôi lăng nhăng nên những lúc anh về thăm, tôi lại trở về với con người thật của mình. Chính vì thế nên anh đã không nhận ra sự thay đổi ấy.
Chấp nhận yêu anh ta, tôi đã có đủ thứ. Từ một con bé nhà quê, tôi đã lột xác thành một con người hoàn toàn khác, khác về hình thức lẫn tâm hồn. Cứ như thế, sai lầm này nối tiếp sai lầm khác và khi người ta đã sống quen trong sung sướng thì khó có thể từ bỏ được. Mặc dù anh ta rất thương tôi nhưng tôi không có một chút cảm tình gì cả. Thứ mà tôi đam mê ở anh ta chỉ là tiền mà thôi.
Trong những lần đi chơi với anh ta, tôi đã quen với những người bạn mới đẹp trai hơn, giàu có hơn. Khi đó, tôi thấy anh ta chẳng bõ bèn gì nữa, chẳng giầu có và đẹp trai như những gã trai tôi mới gặp gỡ. Và rồi, cái gì đến cũng phải đến... tôi nhanh chóng nhận lời đi chơi với những người đó. Cái họ cần là tình, cái tôi muốn là tiền... và tôi chấp nhận làm tất cả những gì, dù là nhơ bẩn nhất để mình có thật nhiều tiền. Và cho đến bây giờ, tôi cũng không nhớ mình đã lên giường với bao gã đàn ông nữa...
Tôi biết mình sai, sai hoàn toàn nhưng tôi không tìm được lối thoát nào nữa. Tôi đã từng cố gắng từ bỏ nhưng tôi không thể thoát khỏi sự cám dỗ đó. Hơn nữa, nếu tôi chấm dứt tất cả ở đây thì liệu tôi có đủ tiền để tiếp tục việc học và gửi tiền về quê cho cha mẹ nữa không? Hiện tại tôi đang học năm cuối... việc học cũng khá bận rộn, tôi muốn tập trung ôn thi cho tốt nhưng cứ nghĩ đến tiền, tôi lại như muốn trốn chạy tất cả.
Không biết đến bao giờ, tôi mới đủ can đảm để chấm dứt việc làm tội lỗi của mình!