Hơn 11 tháng*là quá dài hay rất ngắn để em nhìn nhận lại những nỗi đau, lỗi lầm và nỗi nhớ hằn sâu trong tim mình? Em cũng chẳng biết viết từ đâu cho tình yêu của chúng mình, chỉ biết nói rằng giờ đây em rất nhớ anh, nhớ nhiều lắm gió yêu ạ.
Bỗng một ngày*em vu vơ nhắn tin cho anh "nhok muốn im lặng một thời gian", anh không trả lời nhưng vẫn làm theo lời đề nghị của em. Để rồi khi suy nghĩ, định hướng lại tình yêu và tương*lai của*em với anh một cách rõ ràng thì cũng là lúc*mình hoàn toàn cách xa, xa nhau nghìn trùng…*Em đau khổ và ân hận về những gì mà*mình đã nhắn với anh.
Nhưng anh ơi anh có biết vì sao*em lại muốn khẳng định tình yêu của*em và anh lại một cách chính xác không? Vì em sợ gia đình lại ngăn cấm*em có người yêu ở nơi đây, sợ*em vì tình yêu mà không chịu đi nước ngoài…và điều em sợ nhất là một lần nữa mất đi tình yêu của mình, sợ khi anh bên cạnh*em sẽ không được hạnh phúc…Và vì tình yêu của*em dành cho anh lớn hơn những lý do kia thì*em bỏ qua tất cả rào cản đó để tiếp tục yêu anh và xây dựng một ước mơ hạnh phúc cùng anh.
Nhưng có ai ngờ anh đã im lặng và trả lời rằng: “Anh xin lỗi, anh đã không mang lại hạnh phúc cho nhok, không có thời gian quan tâm bên cạnh chăm sóc cho nhok… Anh không đáng để nhok yêu và chờ đợi…”
Anh có biết khi nhận được tin nhắn đó là đôi chân*em quỵ xuống và đôi mắt ướt nhòe đi vì đau… Lúc ấy bên cạnh*em có một người anh ấy là đồng nghiệp của mình, và cũng có thể nói là thích em…khi thấy*em chìm trong đau khổ anh ấy đã xin đưa*em về phòng,*em đã nạt anh ấy bảo là không cần hãy để*em đi một mình. Trên đường lái xe về nước mắt đã làm nhòe đi lối đi, suýt*chút nữa là em bị tai nạn… khi giật mình*em mới biết anh ấy vẫn ở đằng sau, vẫn dõi bước theo*em sợ*em có chuyện gì. Càng nhìn anh ấy*em càng khóc nhiều hơn, vì*em nghĩ người ở đằng sau*em lúc này sao không phải là anh mà là một người khác chứ…
Đêm về*ngồi ngoài trời sương lạnh buốt, em*giận mình ích kỷ kẹp hòi giá như em không đề nghị như thế thì anh và em*đâu phải chia ly.
Còn nhớ ngày nào, ngày mà đầu tiên*em và anh gặp nhau,*mình đã có một cảm xúc khác thường…và*em cứ ngỡ rằng mình đã yêu anh từ lâu lắm rồi. Qua những tháng ngày tìm hiểu và hò hẹn nhau em và anh đều biết về tính cách và gia đình của nhau, riêng nghề nghiệp của anh là anh dối em, để khi biết được sự thật anh là hình sự Vũng Tàu thì*em đã rất giận và ghét anh, em*đã im lặng một tuần... Rồi*em lấy lý do rằng không thích công an nên không quen anh nữa, nhưng không thể, vì khi đã yêu dù nghề nghiệp của anh*em không thích thì cũng không làm*em hết yêu anh. Hiểu được sự vất vả của anh trong công việc em càng yêu anh nhiều hơn, càng yêu cái khổ cái vất vả của anh…Anh đã vì đất nước này hy sinh gia đình, bạn bè, người yêu để đi làm nhiệm vụ…vì thế*em càng yêu anh và hứa sẽ không làm anh buồn, và dù có bao lâu anh mới có thời gian gặp*em thì*em vẫn không buồn.
Có đôi khi 1 tháng, 3 tháng… anh mới có thời gian gặp em,*em thấy thương anh nhiều lắm và rất quý trọng những khoảng khắc khi được ở bên anh. Và anh có biết*em nhớ nhất là khi nào không, là khi anh đang đi tuần ở dưới Vũng Tàu, em*và anh nhắn tin với nhau, anh bảo là sẽ lên thăm*em bây giờ nếu như em ngoan chịu nghe lời anh ăn tối…*em cứ tưởng là anh đùa, em bảo rằng anh đùa như thế em buồn đấy, anh bảo là anh không đùa anh nói thật. Lúc ấy anh có biết*em hạnh phúc đến vỡ òa,*em*bảo anh hứa là anh sẽ lên đi, và anh đã hứa… Đợi chờ anh từ lúc 20h đến 22h thì anh cũng đã lên đến Thủ Đức,*em hạnh phúc và ôm chặt anh từ đằng sau.*Em và anh chạy xe trên đường hai hàng cây xanh lá rất hạnh phúc, nhẹ nhàng và ấm áp, anh hỏi*em có nhớ anh không,*em đã trả lời rằng không... anh đã cười. Nhưng anh có biết*em muốn thét lên rằng*em nhớ anh nhiều lắm nhớ anh vô cùng…

Lúc nào em cũng bên cạnh anh, cũng chờ đợi và yêu anh rất nhiều (Ảnh minh họa)
Tình yêu của*em và anh đẹp lắm, hạnh phúc lắm, dù cho ngày lễ tình nhân, ngày 8/3… không có anh bên cạnh nhưng*em vẫn thấy vui, thấy hạnh phúc vì nhận được những dòng tin nhắn yêu thương, những cuộc trò chuyên ấm áp…
Nhưng cớ vì sao giờ này*em và anh mỗi người một phương, lỗi là do ai? Lỗi do em đã buông những dòng tin ích kỷ, hay là anh đã vì lòng tự ái, vì tình yêu không còn dành cho em?
Anh có biết từ ngày xa anh*em sống như thế nào không? Như một cái xác không có linh hồn, em đã đâm đầu vào làm việc một cách như điên, đăng ký học ban đêm như một cái máy để khi sức cạn kiệt thì*em xin từ chức, cái chức vụ mà*em phấn đấu lắm mới có được vậy mà chính*em đã từ bỏ nó…
Em*nghe lời anh cố gắng quên anh và thử tìm một tình yêu mới, nhưng rồi tim*em không biết yêu, tâm trí chỉ nghĩ đến anh, anh nói đừng chờ anh anh không xứng đáng, sẽ có người mang lại hạnh phúc đến cho*em tốt hơn anh… Sao lúc nào anh cũng nói thế mà không biết đến cảm giác của em, anh có biết anh mới chính là hạnh phúc của em, mới là người làm cho*em cảm giác yêu thương và hạnh phúc nhất… Tại sao có người lại muốn kéo em ra khỏi anh người mà em vô cùng yêu, còn anh thì cứ muốn đẩy*em vào phía người khác người mà*em không hề yêu…
Tại sao*em sẵn sàng làm tổn thương những người yêu thương*mình*để vẫn chỉ chờ đợi và yêu anh mặc dù chỉ mình*em nhớ, chỉ mình*em còn yêu anh…
Em*đã khẳng định với anh rằng em sẽ mãi yêu và chờ anh dù bao lâu*em cũng chờ, anh có quyền không yêu không chờ em nhưng yêu ai chờ ai là quyền của*em có đúng không anh.
Bạn của anh nói với*em rằng anh rất yêu em, và trong khoảng thời gian này anh đang đi làm nhiệm vụ…qua cuộc trò chuyện với bạn của anh em không ngờ rằng bình thường anh ít nói im lặng là thế vậy mà sau lưng*em anh kể nhiều về em cho bạn bè anh.*Em cảm ơn anh và*em thấy hạnh phúc lắm…
Gió yêu ơi giờ anh ở phương trời nào anh có biết giờ này là 2h30 sáng mà*em vẫn*ngồi bên cái laptop với những dòng về anh. Ai cũng bảo là*em yêu mù quáng, không nên chờ đợi anh... Ừ thì cho*em ngốc,*em mù quáng đó, nhưng ai cũng có cách yêu riêng của mình, và*em cũng vậy cũng có cách yêu riêng của mình mặc cho người đời chê khinh…
Và thời gian thấm thoát cũng trôi qua mau, mới đây mà đã hơn 11 tháng*em và anh không gặp nhau, hơn 2 tháng điện thoại của anh là thuê bao… biết là sẽ rất đau nhưng*em thấy vui vì mỗi ngày được nhớ đến anh, được chờ đợi anh mỗi ngày. Và điều thiêng liêng hơn nữa là tình yêu mà*em dành cho anh mãi không thay đổi, mà nó càng lớn dần hơn theo những tháng ngày không anh, theo những nỗi nhớ triền miên.
Nơi phương này em cầu chúc cho anh mãi được bình yên và mạnh khỏe, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao, và lúc nào*em cũng bên cạnh anh, cũng chờ đợi và yêu anh rất nhiều. Cánh cửa này chỉ dành riêng cho anh mà thôi, và em sẽ không cho phép một ai bước vào vì chỉ anh mới là chủ nhân của trái tim em.
Hãy quay về khi còn yêu nhau…
***
Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.24h@24h.com.vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!