Năm em 18 tuổi, ba má mang cau trầu sang xin cưới em cho con trai họ. Mẹ đồng ý nhưng bảo phải chờ anh xong nghĩa vụ mới cho làm đám cưới. Mẹ nói ngắn gọn: “Thanh niên làm xong nghĩa vụ rồi thì mới yên thân ở nhà mà lo cho vợ con”. Em rất thích anh nhưng vẫn vùng vằng: “Con còn nhỏ xíu mà chồng con gì?”.
Mẹ nói, không lấy chồng chẳng lẽ bắt mẹ nuôi suốt đời?
Đúng rồi, lấy chồng để chồng nuôi. Mấy chị cùng xóm đã lấy chồng hết. Chị nào cũng sung sướng, phởn phơ; không phải làm gì động móng tay. Cứ chiều chiều lại bế con ra mé sông ngồi tám chuyện dưới đất trên trời. Trong khi đó, mấy anh phải làm quần quật từ sáng đến tối; làm ở nhà không đủ thì tranh thủ đi làm ăn xa để vợ con được sung sướng, đủ đầy.
Em chờ đợi 3 năm. Nhưng xong nghĩa vụ mà anh vẫn chưa về. Đúng hơn là anh không về nhà mà từ chiến trường K về thẳng trại an dưỡng thương binh. Đôi chân anh đã để lại vùng đất ấy và để cả lời hẹn thề với người vợ đã hứa hôn.

25 năm rồi, em đã sống với tình yêu ấy (Ảnh minh họa)
Giờ anh như thế này, thân mình còn lo không nổi, làm sao mà lo lắng cho em?”. Anh nói vậy rồi ôm mặt khóc. Ừ nhỉ, đôi chân anh không còn làm sao ra đồng thăm ruộng, tát ao bắt cá, chèo xuồng giăng câu? Đôi chân không còn, anh phải ngồi một chỗ, giỏi lắm thì cũng chỉ tới lui trong nhà trên chiếc xe lăn hoặc bò lê dưới đất… sao có thể nuôi vợ, nuôi con?
Đến lúc ấy em mới chợt nghĩ ra: Sao cứ phải bắt người ta nuôi mình? Đã là vợ chồng thì phải có trách nhiệm chăm sóc nhau. Anh giờ đã không còn đôi chân thì em sẽ nối dài đôi chân mình ra để đi đứng, làm lụng thay anh. Không thử thì làm sao biết mình có làm được hay không?
Và giờ thì em biết, tình yêu có sức mạnh vô biên. Nó đã biến một người phụ nữ chân yếu tay mềm thành một bà chủ gia đình, biến một người đàn ông không còn đôi chân có thể đứng thẳng lên mà sống.
25 năm rồi, em đã sống với tình yêu ấy. Và sẽ mãi yêu anh như vậy…