Thời gian thấm thoát trôi qua thế mà gần được hai năm rồi anh nhỉ. Mới ngày nào em còn là tân sinh viên chập chững bước chân vào thành phố. Nhớ ngày ấy em như một đứa trẻ thơ bỡ ngỡ, bơ vơ khi lần đầu tiên xa vòng tay nâng niu âu yếm của mẹ. Xa gia đình, xa quê hương, bước vào thành phố - một nơi xa lạ đất khách quê người, cuộc sống bon chen, tấp nập. Em như muốn nghẹt thở trước cuộc sống ấy. Xung quanh em mọi thứ đều xa lạ, không có bạn bè, người thân, cuộc sống đông đúc nhưng sao em cảm thấy hiu quạnh vô cùng. Em như một cô bé bị lạc lõng giữa chốn phồn hoa đô thị, trước mắt em là một cuộc sống đầy gian nan vất vả. Em cần lắm một bờ vai nương tựa, cần lắm một người có thể hiểu, chăm sóc, lo lắng và quan tâm. Thế rồi trong dòng người tấp nập, bon chen, trong cuộc sống lạnh lẽo và hiu quạnh ấy đã lóe lên một ánh hào quang dần đi vào trái tim em.
Anh đã mang cả thế giới tinh thần đến cho em. Anh là sinh viên năm cuối, quê ở Hà Tĩnh một vùng đất xa xôi so với thành phố Hồ Chí Minh không thua kém gì Quảng Ngãi quê em. Anh nói anh đã từng trải qua thời tân sinh viên nên rất hiểu cảm giác** của em, đặc biệt em là con gái nên càng yếu mềm hơn.
Anh quan tâm lo lắng và chia sẻ mọi chuyện với em, anh hỏi về việc học về gia đình em, rồi kể em nghe về cuộc sống của anh. Anh đưa đón em những giờ tan trường, thời gian rảnh anh lại dắt tay em đi dạo quanh công viên, anh mua kem rồi hát cho em nghe... Nhớ lúc đó em hỏi anh nhiều lắm, anh trả lời rồi lại bảo em thật ngốc. Anh như người anh trai dạy bảo em nhiều điều. Ngồi bên anh sao thời gian trôi qua nhanh vậy nhỉ? Giật mình nhìn lại anh chưa tâm sự hết với em thì trời đã khuya lắm rồi.*
Những lúc ngồi bên anh, nghe anh kể mà em nghĩ mình vẫn còn trong giấc mơ. Rồi thời gian cứ thế trôi đi, hai chúng ta ngày càng hiểu nhau hơn và anh lặng lẽ bước vào cuộc sống của em. Ôi! Mối tình đầu. Tình yêu là như vậy đấy nhỉ. Thật hạnh phúc, nó làm ta bồi hồi xao xuyến. Cảm ơn anh, cảm ơn anh nhiều lắm. Anh đã cho em biết thế nào là tình yêu, anh mang đến cho em mối tình đầu thật ấm áp.
Giáo sư già độc thân, từng là dịch giả một cuốn sách viết về Việt Nam của tác giả Pháp, Yveline Feray. Ông bảo: “Tôi vẫn nhớ về mối tình đầu của tôi, nhất là những đêm về sáng, nằm vắt tay lên trán và nghĩ về nó”... Đó là câu ông an ủi cho những sinh viên Pháp chia tay mối tình đầu, rồi ông viết câu thơ sau:

Tình yêu tuyệt vời xây đắp từ mối tình đầu (ảnh minh họa)
“Những khoảnh khắc đây sẽ ở vị trí nào
Trong tim ta, trong tim em
Khi kỷ niệm như rừng già chất đầy trong ấy
Mà lúc nào ta, em cầm đèn soi lại
Thấy được chăng một nhánh mai vàng?
Thuở ấy Xuân sang,
Năm em hai mươi tuổi… »
Tình đầu đẹp nhưng mỏng manh dễ tan vỡ, điều đó đã không đúng với chỉ riêng hai chúng ta phải không anh? Hai năm trôi qua có biết bao vui, buồn rồi hờn giận, nhưng cũng chính vì điều đó mà chúng ta càng hiểu nhau nhiều hơn. Tình yêu của chúng ta sẽ mãi trường tồn theo thời gian, không phải là hai năm, ba năm mà là mãi mãi.
Không giống như ngày nào, giờ đây anh ngồi bên em và nói đến chuyện tương lai hai chúng ta. “Thời gian đợi em ra trường anh sẽ kiếm thật nhiều tiền, chúng ta sẽ đi du lịch, hưởng tuần trăng mật. Có một gia đình ấm áp cùng những tiếng cười hạnh phúc, và thật nhiều baby của anh và em”.
Anh à! Em đã khóc vì em quá hạnh phúc, em là người con gái hạnh phúc nhất thế gian này.
Em yêu anh nhiều lắm, tận sâu trái tim em là lòng chân thành cảm ơn anh đã giang tay cứu vớt em trong mùa đông lạnh giá ấy. Nếu như ngày đó anh không đến, thì giờ không biết cuộc sống của em sẽ như thế nào đây? Mọi người lừa dối em, hay em đã bị sa ngã vào nơi chốn nào.
Ôi! Có hành động nào để biểu lộ, có từ ngữ nào để diễn tả hết niềm hạnh phúc của em đây? Em hứa sẽ mãi yêu, quan tâm, chăm sóc cho anh và cả gia đình của chúng ta sau này. Cảm ơn anh, mối tình tuyệt vời duy nhất của đời em.