Đêm miền Tây thật buồn, trăng mờ và khuyết quá, tôi bước lang thang như kẻ mộng du. Chưa bao giờ tôi thấy mình trống trải và lẻ loi đến thế! Bóng tối đan xen với tán lá. Tiếng lá xào xạc trong gió, tiếng côn trùng rả rích trong cỏ cây, hương hoa thoang thoảng man mác. Sự dịu ngọt của bầu không khí nơi làng quê Miệt Thứ thật dễ chịu thấm dần vào hồn tôi, tưởng như tất cả những ngỏ ngách sâu kín nhất cũng trổi dậy và đắm mình trong nỗi u buồn.
Em yêu! Xin cho anh được một lần gọi tên em trong tha thiết. Chỉ một lần thôi. Em bất chợt đem đến cho tôi một tình yêu cháy bỏng. Ngày đó mình đón nhận tình yêu của nhau như một cơn gió thật ngọt ngào. Ngày đó đã đi sâu vào tiềm thức của tôi, để rồi những ngày sau đó cho đến cả bây giờ tôi đã mang một nỗi đau khắc khoải.
Ôi! Tại sao tôi vẫn còn gìn giữ tất cả những kỷ niệm của ngày qua, mà chẳng biết em còn nhớ hay em đã quên? Còn tôi càng cố quên thì càng nhớ, cố dằn lòng mình thì càng thấy nó trỗi lên mạnh mẽ. Nhớ không em kỷ niệm của những ngày đầu mình quen nhau, yêu nhau và những tháng ngày ta thật hạnh phúc bên nhau* ngắn ngủi quá. Phải chăng tình yêu là một lần ghé thăm?

Tôi biết mình cũng chẳng thể làm gì để lấy lại được tình yêu đã mất (Ảnh minh họa)
Tình yêu ơi sao mãi cứ để cho tôi buồn đau đến thế! Em ơi, giờ đây muốn gọi tên em hàng ngàn lần, nhưng tôi cứ mãi lặn hụp trong cô đơn và bất cứ nơi đâu tôi cũng thấy hình ảnh của em hiện lên. Nếu tôi có thể thả hồn mình bơ vơ, lạc lõng theo em. Tôi thèm được lênh đênh phiêu bạt mà không được. Tôi là con người của đam mê, cuồng nhiệt, của u uất, day dứt, của chán nản và tuyệt vọng. Tôi quằn quại, vật vã trong mọi trang thái. Tôi bất cần mọi thứ, tôi muốn kết thúc một cách êm đềm trong giấc ngủ thiên thu. Có lẽ trong sâu thẳm trái tim, em cũng yêu tôi, ý nghĩ này thoáng qua trong đầu cũng làm tôi bớt buồn đôi chút. Nhưng tôi và em lại chơi trò ú tìm và đang chơi thì em bỏ cuộc, còn tôi cứ trốn mãi đợi em tới tìm, nhưng nào em có đến. Tôi và em như là hai cực của trái đất mãi mãi sẽ không bao giờ gặp nhau nữa chăng? Nghĩ đến đây tôi bật khóc. Trong nước mắt hình ảnh của em chợt vụn vỡ.
Tôi biết mình cũng chẳng thể làm gì để lấy lại được tình yêu đã mất. Tôi cũng không thể tự an ủi mình bằng cách đổ tại số phận, tại siêu nhiên. Tôi ôm nỗi xót xa, nó hành hạ tới từng đêm thức trắng. Tôi yêu em, mãi mãi yêu em, tôi chỉ thầm... thầm trách:
Sao ta lại ngỏ lời
Vào một đêm trăng khuyết
Để bây giờ thầm tiết
Một vầng trăng không tròn!

***
Bạn hãy gửi những bức THƯ TÌNH, những BÀI THƠ do bạn viết về những người thân yêu và gửi cho chúng tôi tại địa chỉ: tamsu.24h@24h.com.vn - 24H sẽ đăng bài của bạn trong thời gian sớm nhất!