Em đang mang thai, cái thai được 5 tháng rồi. Tất cả mọi người đều biết bố đứa bé là ai.
Em và anh quen nhau gần hai năm và chính thức là người yêu được một năm. Sự việc sẽ chẳng có gì nếu như anh chấp nhận. Nhưng anh nói, anh chỉ yêu thôi còn cưới em thì không bao giờ.
Anh không đưa được ra một lý do nào để có thể lý giải về điều đó. Thật cay đắng, người em yêu thương hết lòng lại để em vào tình huống khó khăn này. Anh một mực ép em đi bỏ con.
Anh nói không muốn tương lai sau này của em khổ, không muốn người đời có định kiến gì về em. Nhưng nếu anh thật sự thương em, nghĩ cho em thì có lẽ anh sẽ không ép em phải làm điều đau đớn ấy.
Từ trước tới giờ, em luôn là người ngang bướng. Em quyết định giữ đứa bé lại, bỏ qua lời cảnh báo của anh rằng nếu sau này em sinh con ra, không nuôi được nó, anh sẽ cho nó đi làm con nuôi người khác.
Em đắng lòng. Bây giờ nó mới là một hình hài bé nhỏ trong bụng. Em còn không thể bỏ thì nói gì em giao con mình cho những người xa lạ. Em chấp nhận làm mẹ đơn thân. Em chấp nhận tất cả những gì người đời nói.
Hiện tại gia đình em đã biết chuyện, cuộc sống yên ổn của gia đình đảo lộn hết. Mẹ em đi làm xa nhà gần 3 năm nay, mẹ biết chuyện không trách cứ em. Nhưng những tiếng nấc của mẹ khiến em không thể nào tha thứ cho bản thân mình được.
Bố mẹ xích mích với nhau. Bố thì tuyên bố sẽ từ mặt nếu như em không cưới. Em cưới ai đây? Ai cưới em khi ngay cả người yêu em còn không muốn?

Gia đình là nơi ta trở về khi mỏi gối chùn chân, nhưng em về đâu bây giờ? (Ảnh minh họa)
Em đã quyết định chạy trốn. Chạy trốn khỏi thành phố này, rời xa anh mãi mãi. Nhưng em không làm được, vì mỗi lần em thu dọn đồ đạc thì anh đều ngăn cản.
Anh không cho em đi. Anh cũng không chịu chuyển đi (hiện tại hai đứa em đang ở cùng nhau). Anh nói, không muốn em mang con đi nơi khác chịu khổ. Có bao giờ anh nhìn nhận nó đâu mà còn quan tâm xem em có khổ hay không.
Áp lực từ gia đình, từ đợt thực tập (em đang là sinh viên năm cuối, thực tập để ra trường), từ tình cảm khiến mọi thứ rối tung lên. Em cảm thấy mệt mỏi kinh khủng, nhiều lúc đã nghĩ tới cái chết để giải thoát cho mình.
Nhưng cũng chính là anh, anh luộn kéo em lại. Em cũng không hiểu anh nghĩ gì nữa, anh kéo em lại làm gì? Mẹ nói, chỉ cần anh và gia đình tới gặp gia đình em nói chuyện, không cần cưới, chỉ cần che mắt hàng xóm để bố em chấp nhận cho em về nhà, mẹ em sẽ nuôi em và cháu. Anh cũng không chịu.
Gần đây, anh liên tục liên lạc với người yêu cũ, hẹn hò đi chơi, uống rượu bia với những người con gái khác. Chẳng ngày nào anh về trước 12h đêm. Có lẽ anh muốn em phải bỏ cuộc, phải từ bỏ đứa con của mình.
Thật sự, bây giờ em không biết mình phải làm gì để thay đổi được tình hình. Em quá mỏi mệt, quá chán nản và cảm thấy bị tổn thương ghê gớm. Nếu nói là chơi bời qua đường thì đã đành, đây thời gian hai đứa bên nhau đâu có ít.
Anh cũng đâu phải là thanh niên mới lớn để mà đổ lỗi cho tuổi trẻ (Anh năm nay 32 tuổi). Ngày ngày, anh về nhà trong tình trạng say mèm, không bận tâm đến suy nghĩ, cảm giác của em.
Em muốn trở về nhà, nhưng mỗi lần bước chân ra bến xe lại đành quay lại. Gia đình là nơi ta trở về khi mỏi gối chùn chân, nhưng em về đâu bây giờ? Cái cảm giác có nhà mà không thể về thật kinh khủng.
Hiện tại, em chỉ có anh là chỗ dựa tinh thần nhưng với tình trạng như hiện nay, không biết rằng em có thể chịu đựng được 1, 2 hay 3 ngày nữa. Bạn bè khuyên em chia tay với anh, nhưng anh không chịu đi, cũng không để em đi. Anh cứ lửng lơ, hành hạ tinh thần em thế này.
Bây giờ, em phải làm như thế nào? Ai có thể cho em lời khuyên?