Tôi và bạn trai của mình yêu nhau được hơn 3 năm. Có thể tôi nói các bạn chẳng tin, nhưng đúng là chúng tôi giữ gìn cho nhau thật. Hai đứa cũng làm với nhau đủ mọi trò của những đôi yêu nhau, trừ mỗi… “chuyện ấy”. Cứ khi cả hai chúng tôi đều thấy nóng người lên thì người yêu tôi lại dừng lại. Anh bảo rằng anh nghĩ cho tôi. Vì tôi đã bảo anh tôi muốn giữ gìn đến lức cưới nên anh tôn trọng điều đó. Tôi biết đó là quyết định rất đúng, nhưng thực lòng tôi cũng rất lo lắng, vì bạn bè tôi bảo: Yêu nhau mà không thử trước rất dễ có thể sau này không hòa hợp. Mà chuyện sex làm một phần vô cùng quan trọng trong hôn nhân… Thế là sau khi cùng nhau ký vào đơn đăng ký kết hôn, tôi “bật đèn xanh” để cùng anh vượt qua ranh giới mà chúng tôi đã cố gắng kìm lại bấy lâu nay.
Lần đầu tiên của tôi vô cùng tệ hại. Có lẽ vì tôi căng thẳng quá, hay do anh đã chịu giữ quá lâu mà tôi hụt hẫng đến độ chẳng cảm thấy gì cả. Anh thì không nhận ra điều đó. Anh nghĩ rằng thế là tốt với tôi rồi. Tôi tự nhủ, lần sau sẽ ổn hơn. Nhưng những lần sau đó vẫn chung một kịch bản, và kết quả còn tệ hại hơn: Quá chóng vánh và quá vụng về! Tôi bắt đầu hoảng khi ngày cưới cận kề. Tôi đi tìm thông tin về căn bệnh “chưa tới chợ đã tiêu hết tiền” của cánh đàn ông để cố gắng khắc phục. Nhưng mọi thứ như phản lại tôi vậy, tôi càng cố gắng chủ động, dùng mọi cách để kìm hãm sự hưng phấn của anh, bồi bổ cho anh đủ thứ, nhưng đâu vẫn hoàn đó. Điều khổ sở nhất là tôi không thể nói với ông chồng sắp cưới của tôi rằng anh bất ổn, vì anh vốn là người rất hiền lành, ít giao thiệp, với tôi cũng là lần đầu tiên của anh.
Tôi còn phải giấu anh xem phim nóng để có thể biết người ta làm điều đó với nhau thế nào. Nếu chồng sắp cưới của tôi biết tôi thất vọng về anh, chắc anh sẽ khổ sở lắm mà tôi thì không muốn vậy. Càng xem phim, càng đọc trên mạng nhiều, tôi mới càng vỡ lẽ ra là chúng tôi đã quá ngờ nghệch về chuyện tình dục, hay nói đúng hơn, kiến thức về chuyện ấy của hai chúng tôi đều là con số không! Đôi lần tôi rón rén đề cập đến chuyện vợ chồng, anh mắng ngay là tôi ấu trĩ và ngốc nghếch. Anh bảo đó là chuyện hoàn toàn bản năng, phải tự nhiên mới tốt chứ đừng có hi vọng sẽ tác động được bằng những chiêu trò này kia. Anh còn cảnh cáo tôi đừng có học đòi từ những đứa bạn sexy và bệnh hoạn! Càng gần ngày cưới, tôi càng hoang mang. Mỗi lần gần anh, tôi lại cảm thấy đơn độc và tủi thân. Đến mức khi anh đã thỏa mãn rồi, tôi âm thầm trùm chăn tự ve vuốt để giúp bản thân mình. Chỉ muốn ứa nước mắt.

Với chồng, tôi từ tốn, nhu mì bao nhiêu, thì với anh đồng nghiệp, tôi đòi hỏi và bạo liệt bấy nhiêu (Ảnh minh họa)
Cho tới đêm cách ngày cưới của chúng tôi khoảng 1 tuần, tôi có một chuyến đi công tác với cơ quan, và cũng là buổi tiệc gọi là chia tay cuộc sống độc thân của tôi. Chúng tôi đi bar, nhảy và uống khá nhiều. Khi có rượu vào, tôi biết tôi biến thành còn người khác. Tôi nhìn mấy cô gái khác lả lơi với tụi đàn ông trong bar mà thấy thèm khát. Tôi như bị thiêu đốt khi một anh chàng đồng nghiệp đẹp trai ôm riết lấy tôi, vòng tay quanh eo và trượt xuống đùi tôi. Đã quá lâu rồi, tôi không biết ôm một người đàn ông lạ, và tôi như bị kích thích tột độ khi cảm nhận thấy sự hưng phấn ở anh ta. Tôi không biết đêm đó tôi đã uống bao nhiêu, nhưng tôi say thật sự. Tất cả còn lại trong đầu tôi lúc ấy chỉ là khao khát muốn được yêu đương, muốn quên đi cảm giác tủi hổ và bất lực với người đàn ông sắp gắn bó với tôi cả cuộc đời…
Tôi tỉnh dậy trong phòng khách sạn với anh đồng nghiệp đêm qua ở bên cạnh. Tôi thấy đau đầu, thân thể rã rơi, nhưng tôi nhớ rõ mình đã có một cảm giác hưng phấn chưa từng trải qua đêm qua, chắc chắn là với người đàn ông này. Anh ấy đang nhìn tôi, cười thích thú khi thấy tôi đang ngơ ngác. Anh bảo: “Em tuyệt quá đi mất, em biết không?” Lần đầu tiên có người nói với tôi như thế. Chúng tôi nói chuyện một chút, anh lấy nước, gọi đồ ăn cho tôi. Khi tôi bình tĩnh lại, anh bảo rằng đêm qua tôi rất say, nhưng tôi đã có một đêm hết mình, đầy hứng thú. Chúng tôi đã làm chuyện ấy không chỉ một lần. Tôi thấy xấu hổ, chưa bao giờ tôi với chồng sắp cưới nói chuyện với nhau tự nhiên như vậy. Tôi cay đắng nghĩ rằng suốt 3 năm yêu nhau, chồng tôi hình như chỉ biết yêu tôi như một gái bé bỏng, dễ thương, cần được nâng niu và gìn giữ. Nước mắt tôi chảy xuống một cách không kiểm soát, và anh đồng nghiệp thì không ngần ngại hôn lên má tôi, chặn những dòng nước mắt nóng hổi. Tôi không kiềm chế được nữa, chúng tôi quấn vào nhau, hoàn toàn tỉnh táo, hoàn toàn đam mê và cuồng nhiệt. Thân thể tôi bị tung hứng đến rã rời trong vòng tay anh, tôi bị điều khiển, và thật bất ngờ là tôi đáp lại nồng nhiệt, ăn ý. Tôi nhận ra mình như được lột xác, tôi hiểu thế nào là cảm giác thăng hoa, thỏa mãn tột độ trước một người đàn ông mạnh mẽ, ham muốn như anh…
Tôi trở về nhà, như một người khác sau chuyến công tác. Tôi không đủ mạnh mẽ để chia tay với chồng sắp cưới. Chúng tôi đã cưới nhau và tôi chấp nhận cuộc sống ấy, một cuộc sống tình dục tạm bợ và hoàn toàn chỉ là “fake”. Tôi vẫn vờ lên đỉnh mỗi khi cùng chồng. Tôi vẫn khen ngợi anh và thấy an ủi phần nào khi mắt anh lấp lánh hạnh phúc. Nhưng tôi lén lút với một cuộc sống khác, những buổi gặp gỡ ban trưa với anh đồng nghiệp nóng bỏng. Với chồng, tôi từ tốn, nhu mì bao nhiêu, thì với anh đồng nghiệp, tôi đòi hỏi và bạo liệt bấy nhiêu. Nhiều đêm, tôi vẫn mất ngủ, thấy đầu óc miên man và chán nản với cuộc sống hai mặt. Tôi vừa muốn dừng lại, nhắm mắt chấp nhận cuộc hôn nhân với người chồng tử tế mà tôi đã chọn, nhưng lại không thể ngăn được những ham muốn quá mạnh mẽ len lỏi trong đầu mình. Dù hiểu rằng việc này chẳng đi đến đâu, nhưng tôi không biết phải làm sao nữa. Mong mọi người hãy giúp tôi!
(H.T, Hà Nội)