Gửi Bạn trẻ cuộc sống!
Chúng tôi đã kết hôn được gần 5 năm, có với nhau hai mặt con, một trai, một gái, gia cảnh cũng rất khá giả. Mọi người nhìn vào ai ai cũng rất ngưỡng mộ vợ chồng tôi… nhưng nào ai biết được, hàng ngày tôi vẫn phải ngậm đắng nuốt cay để sống.
Chuyện bắt đầu xảy ra khi anh vào Sài Gòn làm việc. Trước đó, tình cảm của vợ chồng tôi vẫn rất bình thường. Dù đi làm xa nhưng anh vẫn bay ra bay vào với mẹ con tôi suốt… nhưng tôi bắt đầu thấy anh "có vấn đề" khi anh về ăn Tết với gia đình.
Thấy chồng có biểu hiện lạ, lại hay lạnh nhạt với vợ, điện thoại thì cài mật khẩu khiến tôi bắt đầu nghi ngờ. Khi tôi hỏi: “Anh giấu em chuyện gì phải không?” thì anh chối đây đẩy và tỏ thái độ cộc cằn, khó chịu với vợ.
Dù anh không thú nhận nhưng tôi vẫn biết anh đang giấu diếm tôi quan hệ với người phụ nữ khác. Tuy nhiên, tôi không nóng vội kết luận mà âm thầm theo dõi anh. Và cuối cùng, tôi cũng biết được mật khẩu máy anh.
Đêm hôm ấy, tôi chờ anh ngủ thật say thì lén xem điện thoại anh. Quả nhiên những gì tôi dự đoán không sai, trong điện thoại là những tin nhắn, những hình ảnh lõa lồ của một ả đàn bà gửi cho anh. Tức giận đến run người nhưng tôi vẫn đủ khôn ngoan để lưu lại những gì liên quan đến người đàn bà đó.
Sáng hôm sau, tôi tâm sự hết những bức xúc với em chồng thì mới ngã ngửa ra là ai trong nhà ai cũng biết chuyện này, thậm chí cách đây 5 tháng, em chồng tôi đã gọi mẹ chồng vào Sài Gòn để đe dọa cô ta nhưng vẫn không giải quyết được vấn đề gì.
Đến lúc này, không kiềm chế được nữa, tôi đã gọi chồng ra nói chuyện thì anh cũng lảng tránh mọi chuyện mà chỉ nói qua loa: “Cô ta đi lấy chồng rồi thì còn gì nữa?” rồi anh bỏ đi chỗ khác. Không chịu đựng được nữa, tôi lấy máy gọi luôn cho cô ta thì cô ta bảo: “Một tháng nữa tôi đi lấy chồng rồi, tôi chẳng có quan hệ gì với chồng chị cả”. Đến nước này thì tôi không thể kiềm chế được nữa nên đã lớn tiếng quát mắng cô ta một trận và đe dọa rằng: “Nếu còn liên lạc gì với chồng tôi nữa thì tôi sẽ không để cho cô yên đâu”.
Tôi nuốt hận để “buông tha” cho cô ta, coi như để êm ấm cửa nhà và tích đức cho con cháu sau này. Có những lúc ngồi nghĩ lại cách hành xử của mình, tôi thấy mình nhu nhược quá nhưng chẳng biết làm sao để giải quyết nữa.
Những ngày sau, tôi lên facebook truy tìm tung tích của "đối thủ" thì đã tìm ra những thông tin của cô ta và cả chồng sắp cưới của cô ta nữa. Và tất nhiên, cái thành phố Hải Phòng này quá nhỏ bé để tôi có thể quen một số người bạn trong danh sách bạn bè chung với cô ta.
Đến ngày cô ta cưới, tôi không quên nhắn tin dọa dẫm: “Tôi biết chồng cô là ai… và nhớ hãy tránh xa chồng tôi ra” (Vì cô ta là người rất trơ trẽn. Trước đây, mẹ và em chồng tôi đã đe dọa nhưng cô ta vẫn ngấm ngầm quan hệ với chồng tôi). Và tưởng như mọi chuyện sẽ kết thúc ở đó.
Vợ chồng tôi đã trở về nếp cũ, anh cũng lo toan cho gia đình, chăm sóc con cái và vợ hơn. Rồi cách đây vài hôm, hai vợ chồng tôi chuẩn bị đi chơi, lúc anh đang tắm thì điện thoại reo, tôi bắt máy thì đầu dây bên kia khựng lại một lúc rồi cúp máy. Tôi xem lại số thì đúng là số của ả đàn bà kia. Tôi vội vàng gọi lại cho cô ta và bắt đầu to tiếng: “Tại sao đến bây giờ cô vẫn cả gan gọi cho chồng tôi?” nhưng cô ta tỉnh bơ nói: “Tại chồng cô gọi cho tôi thì tôi gọi lại thôi”. Tôi tiếp tục đe dọa: “Tôi đã cảnh cáo cô rồi cơ mà? Tại sao cô cứ thích phá rối cuộc sống hạnh phúc của gia đình người khác như vậy?”.
Cúp máy, tôi gào thét: “Tại sao anh vẫn gọi cho ả ta chứ? Anh còn định lừa dối tôi đến bao giờ nữa?". Lúc đó anh phân bua, thề thốt rằng: “Anh không hề gọi gì cho cô ta kể từ ngày cô ta đi lấy chồng. Anh nói chuyện với bạn anh nhờ anh ấy khuyên giải cô ta vun vén cho gia đình và để yên cho vợ chồng mình, chứ không có chuyện gặp mặt hay gọi điện cho cô ta đâu”. Và tôi tin là anh không lừa dối tôi như trước đây nữa… vì nếu có, anh cũng không vứt vưởng điện thoại khắp tầng một như bây giờ, trong khi mã điện thoại tôi cũng đã* biết.

Tại sao anh ta lại nghĩ tôi mới chính là kẻ phá vỡ hạnh phúc gia đình họ? (Ảnh minh họa)
Khi cô ta đã cố tình quấy phá hạnh phúc gia đình tôi thì tôi cũng sẽ không để cho cô ta dễ dàng được yên thân như vậy. Dù sao trong tay tôi cũng đã có số của chồng cô ta. Tôi chẳng một chút lưỡng lự mà cầm điện thoại gọi luôn cho anh chồng tôi nghiệp ấy. Cũng đúng lúc đó thì hai vợ chồng họ đang ngồi chuyện trò với nhau, thế là tôi rành mạch kể hết đầu đuôi mọi chuyện cô ta đã mồi chài chồng tôi như thế nào? Đến khi làm đám cưới vẫn phá đám gia đình của người khác ra sao?
Lúc đó, cô ta mới bắt đầu hoảng hốt nhắn tin van xin tôi đừng kể, đừng nhắn tin gì cho chồng cô ta nữa. Còn anh ta thì năn nỉ tôi gửi bằng chứng. Thật lòng, tôi cũng thấy thương hại cho hai người đó… nhưng nếu tôi không làm như vậy thì chẳng biết đến bao giờ, cô ta mới chịu buông tha cho vợ chồng tôi.
Một lúc sau cô ta nhắn tin cho chồng tôi nhờ thanh minh với chồng cô ta là hai người không có gì. Đến nước này thì tôi không chịu buông tha cho cô ta nữa, tôi gửi lại tin nhắn đó cho chồng cô ta (vì cô ta đã xóa những tin cũ trong máy mình). Và hôm đó, hai vợ chồng họ thay phiên nhau gọi điện, nhắn tin cho tôi, một bên thì xin lỗi rối rít và “cầu mong cô đừng nói gì”, một bên thì mong muốn “được nghe tất cả mọi chuyện của vợ mình”.
Một lúc sau thì tôi thấy cô ta nhắn tin cho tôi: “Nó đánh tao rồi đấy. Bây giờ thì mày thỏa mãn chưa?”. Và trong đêm hôm ấy, hai vợ chồng họ liên tiếp gọi điện cho tôi. Hoảng quá, tôi phải tắt máy đi ngủ để được “yên thân”.
Sáng sớm hôm sau, tôi thấy báo rất nhiều tin nhắn và cuộc gọi nhỡ của hai vợ chồng họ. Thấy tội nghiệp ông chồng bị “cắm sừng”, tôi cũng có khuyên anh ta vài câu. Nhưng hình như do ấm ức quá nên anh ta yêu cầu gặp vợ chồng tôi để được “ba mặt một lời”. Rồi anh ta bảo rằng: “Chính chồng cô đeo bám vợ tôi, chứ không phải do vợ tôi đong đưa chồng cô”. Anh ấy nói bằng những lời lẽ rất gay gắt và oan ức.
Chồng tôi không muốn phiền hà nên bảo tôi: “Em gọi cho anh ta bảo nhắn nhầm đi, không thì lại lắm chuyện”. Mặc dù không muốn ép mình nói những điều giả đối nhưng tôi vẫn gọi điện cho anh ta bảo: “Tôi xin lỗi vì nói nhầm vợ anh… tôi nói đến người đàn bà khác quyến rũ chồng tôi, chứ không phải vợ anh đâu”. Anh ta nặng nhọc “ừ” rồi từ từ cúp máy.
Tôi không hiểu anh ta nghĩ gì mà phải ép mình tin vào những điều giả dối, ép người đã giúp anh ta nhận ra sự giả dối ấy phải chấp nhận chính điều đó. Chẳng nhẽ anh ta cam chịu như vậy là vì danh dự gia đình sao?
Tôi đã định nhẫn nhịn để gia đình tôi được êm ấm nhưng cô vợ anh ta đâu có chịu buông tha cho chúng tôi? Mà tại sao anh vẫn ngu muội tin cô ta trong sáng, còn tôi là kẻ muốn chia rẽ hạnh phúc gia đình họ? Nhưng vì chồng, vì con, vì gia đình mình nên tôi nhẫn nhịn cho qua tất cả.
Tôi chỉ cầu mong đến hết cuộc đời này, cô ta đừng một lần nào xen vào cuộc sống gia đình chúng tôi nữa!