Đệm Bông Ép

Kết quả 1 đến 2 của 2

Chủ đề: Từng ngọn núi một

  1. #1
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    Feb 2013
    Bài viết
    22
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts

    Từng ngọn núi một

    sach hay, sach dien tu, nhà xuất bản, sach online, ban sach online, sach kinh te, sach van hoc, sach lich su


    - Thôi đủ rồi! Chịu thôi! Anh sẽ không đi thêm một bước nào nữa!
    William quăng cả cơ thể 17 tuổi của mình xuống mặt đất, dưới bóng của cái cây đầu tiên mà họ nhìn thấy trong suốt mấy ngày qua. Caroline đứng bên cạnh, đầy lo lắng, hoang mang giữa tình thương yêu dành cho anh trai mình, và thực tế rằng con tàu của những người tiên phong mở đường sắp rời đi mà không có hai anh em cô.
    Caroline lấy mũi chân đá nhẹ vào chân anh mình:
    - Đi nào, William. Bọn mình đâu có muốn bị bỏ lại đây.
    - Anh không quan tâm. Cứ để họ đi. Anh sẽ ở lại đây suốt đời.
    - Vậy chắc cũng không được lâu lắm đâu, vì bọn mình không có thức ăn, cũng chẳng có chăn đắp.
    - Đã bảo là không quan tâm! - William nói, nhắm mắt lại giữa bụi đất và hơi nóng. Rồi cậu nói thêm bằng giọng nho nhỏ - Xa quá. Anh không thể đi nổi.
    Caroline giật mình bởi những gì anh trai cô vừa nói. Họ đã vượt qua rất nhiều khó khăn cùng nhau - mẹ mất khi sinh người em út ở Anh; cả gia đình di cư tới Mỹ nhưng rồi cô em út quá nhỏ và bị bệnh nên cũng ra đi; William và Caroline làm việc cùng bố để xây dựng một cuộc sống mới; thế rồi bố của hai anh em cũng bị tai nạn mất, chỉ vài tuần trước chuyến đi cùng những người mở đường về miền Tây mà ba bố con đã lên kế hoạch.
    William và Caroline đã đi bộ, bên cạnh nhau, từng bước một trên con đường từ New York đến... chà, đến cái nơi này, dù nó là nơi nào. Và qua tất cả, William vẫn luôn mạnh mẽ và can đảm. Caroline đã dựa vào sức mạnh của anh mình, cả thể chất lẫn tinh thần. Nhưng bây giờ, thì chính Caroline mới phải là người mạnh mẽ.
    - Anh không thể bỏ em được, William - Cô bé nói - Không phải lúc này chứ!
    - Anh có bỏ em đâu - William khăng khăng - Anh ở lại đây mà. Nếu em đi, thì em mới là người bỏ anh chứ.
    Caroline ngừng một chút, nhìn đám bụi bay mù mịt ở phía xa và tin rằng đó là do toa xe mở đường cuối cùng đã đi mất.
    - Thôi được - Cuối cùng, cô bé nói - Nhưng ít nhất, anh hãy đi cùng em đến hết ngày hôm nay được không? Rồi anh có thể quay lại đây, nếu anh muốn.
    Nhiệm vụ này có vẻ nhỏ bé và dễ dàng hơn đối với William. Tất nhiên là cậu có thể đi bộ nốt một ngày nữa. Đó là điều ít ỏi nhất mà cậu có thể làm cho em gái mình.
    - Nốt hôm nay thôi nhé - William đồng ý - Xong rồi anh chịu đấy!
    Sáng hôm sau, khi William tỉnh dậy, cậu không thấy Caroline ở bên cạnh. Cuối cùng, cậu thấy cô bé đang ngồi bên ngoài cái trại hai anh em dựng tạm.
    - Anh có nhìn thấy ngọn đồi đằng kia không? - Cô bé nói khi anh trai đến gần. William mở to mắt nhìn.
    - Có, anh thấy rồi.
    - Giá như anh đi đến đó cùng với em - Caroline thở dài - Rồi anh có thể quay lại chỗ cái cây của anh.
    William tiếp tục nhìn ngọn đồi. Trông có vẻ không xa lắm. Chắc chắn cậu có thể đi bộ với Caroline đến đó. Dù sao thì Caroline cũng là em gái của cậu mà.
    - Rồi, anh sẽ đi bộ với em đến ngọn đồi đó - William đồng ý - Nhưng không xa hơn một bước nào đâu nhé.
    Hóa ra, phải mất hai ngày thì hai anh em mới tới được ngọn đồi, và đến lúc này, Caroline lại tập trung nhìn vào dãy núi ở chân trời phía Tây. Cô bé thuyết phục anh trai mình đi bộ cùng "chỉ đến đó thôi".
    Và rồi đến khu rừng nho nhỏ với nhiều bóng cây xanh mát ở phía sau ngọn núi. Và rồi đến dòng sông đầy nước mát lành "ở cách khu rừng có một chút thôi". Và rồi đến dãy núi tiếp theo. Và rồi, bỗng nhiên, cuộc hành trình của hai anh em đã hoàn thành. Caroline đã "dụ" William đi bộ cùng cô bé hơn 1.000 dặm!
    Cô bé không thực hiện việc này bằng cách thuyết phục William đi bộ 1.000 dặm ngay lập tức.
    Cô bé thực hiện bằng cách thuyết phục William đi cùng cô thêm một ngày nữa thôi.
    Cuộc sống thường đặt chúng ta đối mặt với những cuộc hành trình có vẻ rất dài, và những chướng ngại vật có vẻ khiến chúng ta choáng ngợp. Sẽ thật nản chí nếu nhìn vào một nhiệm vụ khổng lồ trước mặt và nghĩ đến tất cả những điều cần phải làm. Nhưng, ai cũng cần nhớ rằng, rất hiếm khi chúng ta đạt được toàn bộ một điều to lớn nào đó liền ngay một lúc.
    Mà thường là, chúng ta làm y như Caroline và William đã làm: Từng ngọn đồi, từng ngọn núi, từng con sông một.

  2. #2
    Thành Viên Mới
    Ngày tham gia
    May 2013
    Bài viết
    11
    Thanks
    0
    Thanked 0 Times in 0 Posts
    hay nek...................

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •