Gửi Bạn trẻ cuộc sống!
Cách đây 12 năm, tôi và anh đã thầm yêu nhau nhưng do cả hai đều nhút nhát nên không dám nói ra tình cảm của mình. Cuối cùng, anh đi lấy vợ khi tôi đang còn học năm thứ hai và sau khi ra trường, tôi cũng đã xây dựng gia đình với chàng mà trai theo ý muốn của bố mẹ.
Chồng tôi là mẫu người khô khan vô cùng, tuy nhiên, anh là người đàn ông biết san sẻ, luôn giúp đỡ tôi công việc nhà. Nhưng vì phải sống với người mình không yêu nên tôi không cảm nhận được niềm hạnh phúc thật sự.
Rồi cách đây 2 năm, tôi tình cờ gặp lại anh nơi chỗ làm của mình. Chúng tôi đi uống nước và kể cho nhau nghe về cuộc sống của mỗi người trong suốt thời gian qua. Anh lúc này đã có vợ đẹp, hai đứa con, một trai, một gái rất ngoan ngoãn và học giỏi, còn tôi cũng đã có một bé trai 6 tuổi.
Sau buổi gặp gỡ đó, chúng tôi chia tay nhau để trở về với gia đình của mình… nhưng trong lòng mỗi người đều lưu luyến về những ký ức ngày xưa.
Không lâu sau đó, tôi gặp chuyện buồn và đã chủ động liên lạc với anh để chia sẻ với anh những nỗi đau mình đang phải trải qua. Cũng kể từ đó, chúng tôi bắt đầu thường xuyên liên lạc với nhau.
Và chuyện gì đến cũng đã đến khi chúng tôi không thể kiềm chế được cảm xúc của mình mỗi lúc ở cạnh nhau. Và những lúc có thời gian, tôi và anh lại hẹn hò và dành cho nhau những giây phút thật ngọt ngào.
Được ở bên người mình yêu và người ấy cũng yêu mình mang lại cho tôi nhiều cảm giác hạnh phúc, vui vẻ. Và tôi lại như được sống dậy với những cảm xúc mãnh liệt sau những tháng năm dài chai sạn cảm xúc bên chồng.
Tôi không muốn lừa dối bản thân nên bàn với anh phải giải quyết chuyện gia đình cho ổn thỏa mới chịu về sống với nhau. Nhưng khi tôi nói mong muốn của mình thì anh bảo: “Anh muốn cả hai người phụ nữ. Vợ anh không thể thiếu được với những đứa con anh, còn em không thể thiếu được trong cuộc sống của anh. Ba chúng ta sẽ xem nhau như chỗ dựa tinh thần để bù đắp cho nhau những thứ còn thiếu trong cuộc sống gia đình”.

Tôi không muốn chia sẻ anh với bất kỳ người phụ nữ nào (Ảnh minh họa)
Tôi không chấp nhận quan điểm, lối sống đó của anh nên yêu cầu: “Nếu anh không thể ly hôn thì mối quan hệ của chúng ta dừng lại”. Vì yêu tôi và không muốn mất tôi nên anh đã gọi điện nói chuyện trước với bố mẹ về việc ly hôn nhưng mẹ anh kiên quyết không chấp nhận.* Bà dọa dẫm anh rằng: “Nếu con ly hôn thì mẹ sẽ từ con và coi như không có con trên đời này nữa”. Vì anh thương mẹ và không muốn hai đứa con mình phải sống thiếu cha hoặc mẹ nên anh đã chấp nhận chia tay tôi để sống với gia đình mình.
Tôi rất buồn và hụt hẫng vì quyết định chia tay của anh. Dù không gặp nhau thường xuyên như trước nữa nhưng anh vẫn gọi điện, nhắn tin động viên tôi cố gắng sống và làm việc thật tốt. Anh vẫn luôn dành cho tôi những lời yêu thương ngọt ngào.
Tôi đau đớn khi nghe anh nói rằng: “Anh sẽ mãi yêu em. Anh chỉ sống với vợ vì con, chứ thật sự anh không còn tình cảm gì với cô ấy nữa”. Nhưng tôi thấy anh vẫn làm những việc không như những gì anh nói với tôi, như vẫn tặng quà và hoa cho chị ấy trong ngày sinh nhật hay những ngày lễ đặc biệt trong năm. Tôi hỏi anh, “Tại sao anh bảo không yêu vợ mà vẫn làm vậy?” thì anh bảo rằng: “Cô ấy muốn anh làm như vậy! Anh cũng sợ cô ấy giận anh mà đánh các con thì tội nghiệp chúng lắm. Vì thế nên anh phải chiều cô ấy để cô ấy vui vẻ, yêu thương con hơn” (Vì trước đây anh cũng nói với tôi rằng, cứ mỗi lần hai vợ chồng giận nhau, cô ấy không cho các con ăn cơm và đánh chúng rất nhiều).
Tôi muốn anh suy nghĩ lại quyết định của mình nhưng anh vẫn một mực: “Bây giờ có thế nào đi nữa thì anh cũng phải vì bố mẹ và các con để sống với cô ấy thôi”. Từng câu từng chữ anh nói như muốn đâm sâu vào trái tim tôi… Tôi rất đau khổ vì không muốn chia sẻ anh với bất cứ ai, dù người đó là vợ anh.
Xa anh, tôi rất nhớ và thấy lòng mình quặn thắt mỗi khi nghĩ đến cảnh anh sống vui bên chị ấy. Các bạn ạ! Liệu tôi làm như thế có* quá ích kỷ không? Tôi có nên làm người tình trong bóng tối của anh hay cố quên anh để chấp nhận quay về với gia đình mình và sống với người chồng tôi không hề yêu thương?