Gửi Bạn trẻ cuộc sống!
Tôi hiện đang là công nhân tại Thành phố Hồ Chí Minh, còn người yêu tôi làm công nhân may tại Huế. Chúng tôi tình cờ quen nhau qua một trò chơi online rồi sau đó không lâu thì hai đứa chính thức yêu nhau. Dù ở xa nhưng tình cảm hai đứa dành cho nhau rất sâu nặng, thậm chí chỉ sau mấy lần gặp gỡ thì chúng tôi đã đi quá giới hạn cho phép của tình yêu.
Thế nhưng, chỉ sau 4 tháng yêu nhau thì tôi đã phát hiện ra cô ấy đang bắt cá hai tay. Khi mọi chuyện vỡ lỡ, cô ấy khóc lóc và xin tôi tha thứ… Vì tình cảm dành cho cô ấy quá nhiều nên tôi đã bỏ qua mọi lầm lỗi của người yêu để hai đứa làm lại từ đầu.
Nhưng đúng như cha ông ta nói: “Giang sơn khó đổi, bản tính khó dời”, sau khi cắt đứt tình cảm với người đàn ông này thì cô ấy lại tiếp tục lăng nhăng với những người đàn ông khác, thậm chí, cô ấy còn rất dễ dãi lên giường với họ. Khi phát hiện ra tất cả những điều đó, tôi đã quyết liệt chia tay…
Nhưng cũng đúng như kịch bản cũ, khi tôi nói chia tay thì cô ấy lại khóc lóc, năn nỉ và hứa: “Sẽ không bao giờ làm tổn thương anh nữa. Em chỉ muốn được cùng anh vun vén cho tình yêu của hai đứa, để chúng mình được thành chồng thành vợ”. Sự yếu đuối trong tôi lại trỗi dậy… và tôi đã tha thứ cho cô ấy. Lúc đó, cô ấy đã sà vào lòng tôi thủ thỉ: “Em sẽ không bao giờ lăng nhăng nữa. Nếu em còn lăng nhăng nữa thì ba mẹ em sẽ không còn tồn tại trên đời này nữa”.

Những lúc ở bên tôi, cô ấy vẫn lén lút nhắn tin cho tình cũ bằng những lời lẽ khiêu khích, tán tỉnh… (Ảnh minh họa)
Tôi những tưởng sau những lần đó, cô ấy sẽ biết trân trọng tình cảm của hai đứa hơn… nhưng không phải thế, càng ngày cô ấy càng làm tới. Những lúc ở bên tôi, cô ấy vẫn lén lút nhắn tin cho tình cũ bằng những lời lẽ khiêu khích, tán tỉnh… Tôi thật sự không hiểu nổi tại sao tôi đã bao dung như vậy mà cô ấy vẫn không biết trân trọng tình cảm của tôi?
Bạn trẻ cuộc sống à! Tại sao cô ấy cứ đùa giỡn tình cảm của tôi mãi như vậy? Phải chăng vì tôi quá nghèo, không bằng những gã tình nhân cũ nên cô ấy mới đối xử tồi tệ với tôi như vậy?
Tôi đã nói lời chia tay và về Sài Gòn tiếp tục công việc của mình. Tính đến thời điểm này, hai đứa đã xa nhau gần một năm nhưng không có ngày nào là tôi không thôi nghĩ về cô ấy. Mỗi lần nhớ đến hình ảnh, ánh mắt của cô ấy là tim tôi lại đau, nước mắt tôi bỗng nhiên trào ra nơi khóe mắt… Tôi không biết phải làm gì để quên được cô ấy! Càng cố quên cô ấy bao nhiêu thì tôi lại càng thấy nhớ và thương cô ấy bấy nhiêu!