Tháng Bảy Nhớ Mông Lung

“Tháng Bảy nhớ mông lung, nhớ về một quê hương đã mất, nhớ về một mẹ đã không còn. Mùa Vu Lan nhớ mẹ, nhớ bát cơm hóa than con dâng mẹ mà mẹ không nuốt nổi”.

“Tháng Bảy Nhớ Mông Lung”, câu chuyện nhẹ nhàng mà có chút gì đó đượm buồn, khiến bạn đọc không khỏi rung động. Câu chuyện của nhân vật “tôi” viết về những kỷ niệm với người mẹ quá cố của mình. Anh nhớ về nhiều thứ trong quá khứ, một thời đã đi xa mãi mãi và không bao giờ quay trở lại nữa. Theo lời kể, mẹ của anh là một người nhân hậu, hiền từ, giống như người đời vẫn thường nói có tâm địa bồ tát. Bà có thể sẵn sàng nhịn ăn để chia sẽ cho những người khốn khó hơn. Anh rất kính trọng và yêu thương người mẹ của mình. Những kỷ niệm với mẹ anh sẽ không bao giờ quên.

Thời gian vốn vô hình và tàn nhẫn. Nó cướp đi của con người nhiều thứ. Hơn cả, nó cướp đi của anh bao nhiêu những điều tốt đẹp, bao nhiêu những câu chuyện vui vẻ mà giờ chỉ còn có thể là những hồi ức. Những ký ức đó theo thời gian có chút mông, có chút mờ nhạt nhưng sẽ không bao giờ biến mất.

Thể loại: Truyện Ngắn - Ngôn Tình
Đọc truyện Tháng Bảy Nhớ Mông Lung
 
Bên trên